ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Vị Hôn Thê Của Ta Là Kiếm Thánh

Chương 52. Bình an trở về

Chương 52: Bình an trở về

Sáng sớm ngày hôm sau.

Gió tuyết hơi ngừng.

Bên trong Trần phủ rất náo nhiệt.

Hàng xóm láng giềng đều chạy tới thăm Trần Mục.

Đường Uyển muốn Trần Mục được nghỉ ngơ, cho nên mọi người không được nhìn thấy Trần Mục, có điều tâm ý của bọn họ, Đường Uyển thực sự không cách nào từ chối.

Phủ thành chủ đưa dược liệu quý chữa thương tới.

Vương thẩm nhà bên cạnh ngay trong đêm mổ một con gà mái lớn, kết hợp với nhân sâm trăm năm, nấu ra canh gà ngon bổ, ngay cả nồi cũng mang tới Trần phủ.

Triệu gia càng là đưa tới miếng Kỳ Lân cốt nhỏ, đồn rằng Kỳ Lân cốt nghiền nát có thể trị bách bệnh.

Về phần cục màu đen kia có phải là Kỳ Lân cốt hay không, tất cả mọi người không thể xác định, Kỳ Lân là Thánh thú, phàm trần khó tìm được tung tích của nó, hài cốt nó thì càng là chí bảo nhân gian, thiên kim khó cầu.

Đối với sự giúp đỡ nhiệt tình của mọi người, Đường Uyển rất cảm động, đám đông tới Trần gia lần này hoàn toàn khác biệt với lần trước, hàng xóm láng giềng tới đều là xuất phát từ cảm kích.

Bọn họ là tới để báo ân.

Trần Mục là anh hùng của Hắc Thạch thành.

Quán rượu quán trà trong thành đều đang bàn luận về chuyện của Trần Mục, tiên sinh kể chuyện với tình cảm dạt dào nói:

"Băng Sương Lang Vương kia, bụp một cái đập vào trên người Trần Mục, đập hắn ngã mạnh vào trong đống tuyết."

Các đứa bé xung quanh nghe thấy vậy thì trong lòng run sợ.

"Nói thì chậm nhưng khi đó thì nhanh lắm, Trần Mục rút kiếm gỗ bên hông ra rồi trượt một cái từ dưới hông Băng Sương Lang Vương lướt qua, một kiếm giết chết Lang Vương."

Đây đều là tiên sinh kể chuyện nghe người khác nói.

Đám tiểu bối nghe tới nhiệt huyết sôi trào, có đứa nhỏ mập mạp kích động lớn tiếng nói:

"Sau này ta gặp phải yêu thú ta cũng muốn trượt đâm."

Tiên sinh kể chuyện không có miêu tả chi tiết cuộc chiến đấu đó, Trần Mục dùng Chiết Dực để phân tán sự chú ý của Băng Sương Lang Vương, cuối cùng mới đánh lén thành công.

Trượt đâm cũng không phải là mấu chốt của vấn đề.

Chỉ có Mộ Đông Lưu loại cường giả này để ý tới, Trần Mục là lợi dụng sách lược mà thắng hiểm, hắn đương nhiên sẽ không gióng như thư sinh kể chuyện kia đi kể khắp nơi.

Trong thời gian ngắn, bên trong Hắc Thạch thành đã có mấy cái phiên bản, Trần Mục chém đầu Lang Vương, Trần Mục mổ bụng Lang Vương, trên kiếm Trần Mục có bôi độc, mọi người chỉ biết Lang Vương là Trần Mục giết.

Đường Uyển phải chăm sóc Trần Dĩnh, Trần Hi thì bưng canh gà của Vương thẩm nhà bên cạnh nấu vào trong phòng của Trần Mục.

"Tiểu Mục, tỷ tỷ cho ngươi ăn."

"Cảm ơn đại tỷ, ta tự mình ăn đi."

Trần Mục miễn cưỡng ngồi dậy, trải qua nghỉ ngơi một ngày một đêm, tình thần hắn khôi phục không tệ.

"Mùi vị thật tốt."

Trần Mục nâng canh gà lên uống tới say sưa ngon lành.

"Đây là Vương thẩm nhà bên cạnh nấu."

Trần Hi khẽ cười nói, sau đó thì căn dặn Trần Mục nghỉ ngơi thật tốt.

Trần Mục cười nói ra:

"Chờ thương thế của ta tốt lên chút thì đi cảm ơn Vương thẩm a."

"Tiểu Mục, chờ sau khi ngươi khôi phục, còn phải nói cho tỷ tỷ biết ngươi là giết chết Lang Vương như thế nào."

"Được, không thành vấn đề."

Trần Mục nằm ở trên giường nghĩ lại, hình ảnh chiến đấu rõ mồn một trước mắt, bây giờ về nhà nghĩ lại thì sau lưng phát lạnh, có thể nói là tìm cách sống trong bước đường cùng.

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip