ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Vị Hôn Thê Của Ta Là Kiếm Thánh

Chương 821. Ánh Mắt Lui Địch (2)

Chương 821: Ánh Mắt Lui Địch (2)

Áo bào của Lâm Thanh Đại đều bị cắt rách, ho ra đầy máu, thực lực của nàng ta không cách nào ngăn cản được Kim Khôi.

Bạch Thanh Tuyết và Yên La nhíu mày, bọn họ muốn ngăn cản Kim Khôi, Phần Vũ cười lạnh nói:

"Đối thủ của các ngươi là ta, xem chiêu."

Mọi người đều bị giam chân, xung quanh không có cường giả có thể xuất thủ tương trợ, trước mặt Kim Khôi lại không có trở ngại, Tần Trường Sinh ở phía xa nhàn nhạt nói:

"Chúng ta có cần ra tay tương trợ hay không, nói không chừng hắn sẽ cảm kích chúng ta."

Mạc Cửu Nhi cười lạnh nói:

"Hắn cứ chết như vậy thì cũng đáng tiếc, nhưng hắn tuyệt sẽ không chết ở chỗ này, thừa dịp hiện tại, chúng ta tiếp tục tìm kiếm tạo hóa."

Cường giả của vị diện Thiên Hoang không có tham dự, bọn họ tiếp tục tìm kiếm tạo hóa, còn có một bộ phận cường giả đang vây xem, trong mắt bọn họ cường giả bên trong chiến trường đều là con mồi, nếu ai bị thương lạc đàn, khẳng định sẽ được "chăm sóc".

Kim Khôi lạnh nhạt nhìn Trần Mục:

"Ta sẽ mang thi thể của ngươi về, để ngươi vĩnh sinh."

Nghe đồn cường giả của vị diện Tử Linh đều là người vĩnh sinh, nhục thể của bọn họ giống như lửa của thể xác, linh hồn dập tắt, chôn dưới đất nhiều năm sau sẽ xuất hiện linh hồn mới, linh hồn sẽ mới vẫn kế thừa sức mạnh lúc đầu.

Kim Khôi ném trường mâu trong tay ra.

Tiếng xé gió vang lên, Trần Mục bỗng nhiên mở mắt ra, hắn vốn muốn cưỡng ép xuất thủ, nhưng một ý niệm vang lên trong thức hải:

"Để ta tới."

Giọng nói kia âm vang có lực.

Kiếm quang mang theo hàn mang chiếu sáng thiên địa.

Soạt!

Kim Khôi bị đẩy lui.

Trường mâu trong tay hắn ta cũng đang chấn động, còn có màu xanh đồng xanh biếc rơi xuống, đôi mắt Kim Khôi ngưng lại, hắn ta nhìn chằm chằm thân ảnh đỏ thẫm cách đó không xa, không dám khinh thường.

Váy dài đỏ thẫm của Vong Sơ phấp phới trong gió, ánh mắt nàng ta sắc bén, khinh thường chúng sinh.

Kim Khôi đánh tới lần nữa, trường thương trong tay hắn ta bắn ra sức mạnh kinh khủng, lục quang tràn ngập.

Vong Sơ tay nắm kiếm chỉ, kiếm quang rực rỡ chói mắt hoành không xuất thế, một kiếm kia chém ra tất cả trật tự quy tắc, không gian bị cắt chém ngay ngắn.

Răng rắc!

Trường mâu trong tay Kim Khôi gãy thành hai đoạn.

Cường giả chung quanh đều bị dọa cho phát sợ, Phần Vũ và đám người Bạch Thanh Tuyết nhao nhao dừng tay, bọn họ đều nhìn chằm chằm vào chiến trường cách đó không xa.

Mọi người nhìn Vong Sơ, trong mắt ẩn chứa sự kinh ngạc, Phần Vũ lẩm bẩm nói:

"Đó là đạo binh sao?"

Yên La kinh ngạc nói:

"Không ngờ rằng trên người Trần Mục còn có chí bảo như thế, có ý thức của chính bản thân mình, đạo binh tầm thường đều không thể thông linh như vậy."

Kim Khôi đưa tay, một thanh cốt kiếm xuất hiện ở trong tay, chung quanh từng trận gió lạnh, mọi người phảng phất như đặt mình vào bên trong núi thây biển máu, cỗ uy áp kia mạnh tới đáng sợ.

Vong Sơ mặt không biểu cảm, đôi mắt sắc bén dường như có thể giết người, Kim Khôi cũng không dám đối mặt với nàng ta.

Đùng!

Kim Khôi cử động, hắn ta vung cốt kiếm, u quang dài đến mấy ngàn trượng đột nhiên rơi xuống, mặt đất xuất hiện vết nứt, đôi mắt Vong Sơ híp lại, trong con ngươi vọt ra ánh sáng sắc bén, hai ánh mắt xuyên qua hư không.

Mọi người phát giác được hàn ý, tựa như rơi vào hầm băng, u quang bị hai

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip