ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Vị Hôn Thê Của Ta Là Kiếm Thánh

Chương 843. Vị Diện Thần Khí (1)

Chương 843: Vị Diện Thần Khí (1)

Trần Mục gật đầu sảng khoái.

Hắn cũng muốn mở mang kiến thức về con đường trường sinh.

Tần Trường Sinh tế ra bản mệnh đạo binh, hư không xuất hiện đóa sen sanh, đóa sen xanh kia mang theo sinh cơ dồi dào, chứa đựng năng lượng cường đại lại không có sát ý.

“Trần huynh, ta giúp ngươi một phần sức.” Tần Trường Sinh nhẹ nhàng chuyển dời thanh liên trước mặt.

Thanh liên đáp xuống trước mặt Trần Mục, sau đó sinh cơ dồi dào tràn vào trong cơ thể Trần Mục, mệt nhọc trên người hắn nhanh chóng bị xua tan, vết thương trên người đang lành lại, kiếm quang trên vai được loại bỏ, miệng vết thương nhanh chóng khép lại.

Trạng thái của Trần Mục hồi phục với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, năng lượng trong cơ thể nhanh chóng tràn đầy.

Đế Phần Thiên và Nghịch Càn Khôn đều có vẻ mặt ngưng trọng, bọn họ nhìn trạng thái của Trần Mục khôi phục đỉnh phong, áp bức hiện giờ của hắn còn đáng sợ hơn vừa nãy.

Bên ngoài Uyên Hải cổ thành.

Cường giả các phương đều chấn kinh.

Tiêu Vô Cùng lại càng kinh ngạc thốt lên: “Tần huynh lại có thể không tiếc tiêu hao lực lượng của bản mệnh đạo binh cũng phải giúp đỡ Trần Mục, đây là vì sao chứ?”

Hắn ta vốn dĩ muốn hỏi Mạc Cửu Nhi.

Nhưng mà Mạc Cửu Nhi đã rời đi.

Vị diện Quang Minh, Lâm Nhược Khê cười nhẹ nói: “Xem ra trận đấu tiếp theo vẫn rất thú vị.”

Nếu như Trần Mục bị trọng thương thì mọi người đều coi trọng Đế Phần Thiên và Nghịch Càn Khôn, bây giờ tình thế đã thay đổi, Tần Trường Sinh giúp đối thủ khôi phục đỉnh phong.

Cường giả của vị diện Trường Sinh và vị diện Luân Hồi đều không cười nổi, bọn họ đều biết rõ sự cường đại của Trần Mục, muốn vượt qua hắn để giành lấy tạo hóa cuối cùng là cực kỳ khó.

Thanh liên trở nên ảm đạm.

Tần Trường Sinh thu lại thanh liên đạo binh.

Trần Mục hai tay ôm quyền với Tần Trường Sinh.

“Đa tạ đạo hữu giúp đỡ.”

“Mong rằng Trần huynh có thể tiến được xa hơn.”

Tần Trường Sinh lựa chọn rời khỏi đạo đài, hắn ta bị truyền tống ra bên ngoài Uyên Hải cổ thành, xếp thứ tự trong vị diện, thành tích như vậy đối với Thiên Hoang đã là rất tốt.

Bên ngoài Uyên hải cổ thành.

Mạc Cửu Nhi lên trên thuyền đen.

Đôi mắt đẹp của Khương Phục Tiên khẽ híp lại, trong mắt mang theo ý lạnh: “Bây giờ ngươi quay đầu vẫn còn chưa muộn.”

“Bất cứ nền văn minh nào cũng không thể thoát khỏi vận mệnh bị hủy diệt, trừ khi giam cầm bọn họ ở chỗ thấp.” Khóe miệng Mạc Cửu Nhi mang theo nụ cười quỷ dị.

Vẻ mặt Khương Phục Tiên hờ hững: “Những thứ ngươi nhìn thấy chỉ là phần nổi của tảng băng trôi, dòng sông Thời Gian là vô biên vô tận, ngươi thì biết được bao nhiêu?”

Mạc Cửu Nhi không trả lời được, nàng ta có chút ngạc nhiên: “Không ngờ, ngươi lại có thể vứt bỏ bọn họ.”

“Chúng ta không phải đấng cứu thế.”

Khương Phục Tiên đến đây là để giúp đỡ Trần Mục.

Mạc Cửu Nhi nhìn về phương xa, cười nhẹ nói: “Hy vọng Trần Mục có thể sống sót rời khỏi.”

Trong mắt Trần Mục mang theo ánh sáng.

Vùng đất Khư Tịch.

Trần Mục nhìn lên đạo đài ở trên cao.

Đế Phần Thiên và Nghịch Càn Khôn cũng nhìn chăm chú vào Trần Mục, bọn họ đều muốn có được tạo hóa cuối cùng.

Ánh sáng rơi xuống trên người Đế Phần Thiên.

Trên mặt cường giả của vị diện Trường Sinh hiện lên vẻ kính nể, chủ tể Thiên Giới xung quanh đều có vẻ mặt nghiêm trọng, bọn họ có thể cảm nhận được sự cường

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip