Chương 848: Phu Thê Đoàn Tụ (1)
Vùng đất Khư Tịch.
Trần Mục vẫn đang đánh cờ.
Quân trắng đang chớp lóe trên bàn cờ hư ảo, cường giả xung quanh chăm chú nhìn thế cờ, bọn họ cảm nhận được có gì đó không đúng, có cường giả phản ứng lại: “Trên bàn cờ kia hình như có một con đường.”
Trần Mục đặt tuyến đường Bỉ Ngạn vào trong bàn cờ, đây là con đường dẫn đến chỗ tạo hóa của Bỉ Ngạn, phiến đá kia chính là bản đồ của Bỉ Ngạn.
“Bản đồ của Bỉ Ngạn là thật hay giả, các ngươi tự mình xem đi.” Trần Mục nhẹ giọng thì thầm, cường giả bên ngoài Uyên Hải cổ thành đều trở nên vội vàng.
Cơ Thái Uyên của vị diện Sâm La hộc máu nói: “Ta nhìn thấy vùng đất Trường Sinh.”
Hắn ta dùng Trùng Đồng nhìn thấy điểm cuối của con đường, cường giả của vị diện Sâm La kinh ngạc thất sắc, bọn họ nhận thấy cơ hội rồi đột ngột rời khỏi Uyên Hải cổ thành.
Cường giả của các vị diện khác đều phát giác được, cảm thấy bên trong ván cờ này có ẩn giấu tạo hóa to lớn.
Khương Phục Tiên đương nhiên cũng biết con đường này, nàng ta cũng hiểu được lý do Trần Mục làm như vậy chính là muốn xua những cường giả bên ngoài Uyên Hải cổ thành đi.
Rất nhanh, cường giả của vị diện Ám Ảnh và vị diện Hư Không đều lần lượt rời khỏi Uyên Hải, cường giả của vị diện Tử Linh và vị diện Trường Sinh cũng theo sau rời khỏi Uyên Hải, bọn họ đều muốn có được tạo hóa của Bỉ Ngạn.
Chỉ còn vị diện Thâm Lam và vị diện Quang Minh ở lại bên ngoài Uyên Hải cổ thành, còn cả Khương Phục Tiên, bọn họ cũng chú ý đến Khương Phục Tiên.
Cường giả của vị diện Quang Minh phát hiện trên người Khương Phục Tiên có dao động đặc thù, ánh mắt Lâm Nhược Khê khẽ híp lại: “Dao động trên người nàng ta rất giống với chúng ta, trên người Trần Mục cũng có dao động quen thuộc kia.”
Đúng vào lúc này, vùng đất Khư Tịch xuất hiện con đường đá màu xám cổ xưa, điểm cuối lẫn trong sương mù xám xịt không xác định được, đây là con đường cổ dẫn đến tạo hóa cuối cùng.
Cho dù đứng vững đến cuối cùng cũng không có nghĩa là có thể lấy được tạo hóa cuối cùng, muốn có được tạo hóa cuối cùng thì vẫn còn bài kiểm tra cuối cùng.
Trần Mục giẫm bước trên con đường cổ.
Khi bước vào sương mù xám xịt, hắn đột nhiên quay lại mỉm cười, trên mặt mang theo tự tin, ánh mắt dịu dàng.
Khương Phục Tiên biết là Trần Mục không muốn nàng ta lo lắng, trong đôi mắt đẹp hiện lên gợn sóng, đáy lòng kiên định nói: “Phu quân, ta tin tưởng chàng.”
Vùng đất Khư Tịch.
Trần Mục giẫm lên con đường cổ bước vào màn sương xám.
Uyên Hải cổ thành trở nên tĩnh mịch, trên mặt các cường giả của vị diện Thâm Lam đều hiện lên vẻ vui mừng, bây giờ các vị diện lớn đều đã nối tiếp nhau rời đi, bọn họ có thể toàn thân rút lui.
Vân Mộng Trần nhàn nhạt nói: “Minh Hồng, các ngươi rời đi trước, ta ở đây đợi Trần Mục.”
“Vì sao?”
“Nguy hiểm vẫn chưa hết thúc, chúng ta chia nhau đi, đến lúc đó có thể tránh được truy kích.”
Minh Hồng chủ tể cảm thấy có lý: “Như vậy cũng được, chúng ta trở về trước thông báo cho cường giả của vị diện Thâm Lam đến tiếp ứng cho các ngươi.”
Vân Mộng Trần gật đầu.
Thần thuyền của vị diện Thâm Lam cách xa Uyên Hải cổ thành, Vân Mộng Trần đi đến gần chiến thuyền của vị diện Quang Minh, nàng ta chắp tay nói: “Đa tạ các vị.”
Nữ chủ tể của vị diện Quang
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền