Chương 97: Tông môn đại điển (2)
Khương Phục Tiên nhìn Trần Mục, đôi mắt xanh thẳm sáng lên, vẻ mặt thần tiên xinh đẹp không có bất kỳ biểu cảm gì, Trần Mục bị nhìn chằm chằm có chút sợ hãi: “Sư tỷ, có thể dẫn đệ đến Trích Tinh phong không?”
Khương Phục Tiên vẫn nhìn chằm chằm vào Trần Mục như cũ.
Đột nhiên Trần Mục có chút hoảng sợ, lúc Khương Phục Tiên không nói chuyện còn đáng sợ hơn khi nói chuyện.
Tần Nghê Thường lạnh lùng nói: “Tiểu sư đệ, sư tỷ dẫn đệ đi Trích Tinh phong.”
“Cảm ơn tỷ tỷ.”
Trần Mục mỉm cười đáp lại.
Khương Phục Tiên vỗ nhẹ váy mình, thanh u nói: “Đệ muốn đến Lăng Vân phong, cứ trực tiếp đến thẳng là được.”
Trần Mục cảm thấy vị hôn thê đang tức giận, hắn quyết định hai ngày nữa lại đi Lăng Vân phong.
Hắn đi theo Tần Nghê Thường đến Trích Tinh phong.
Lăng Vân tông nằm trên Thập Vạn Đại Sơn.
Đỉnh núi nơi các cường giả tông môn cư trú tương đối vắng vẻ, Trích Tinh phong lại càng nằm sâu trong Lăng Vân tông, xung quanh vô cùng yên tĩnh.
Tần Nghê Thường dẫn Trần Mục đến Trích Tinh phong.
Trích Tinh phong rất bình thường, thậm chí còn không cao bằng những ngọn núi xung quanh, Trích Tinh phong này hoàn toàn khác với trong tưởng tượng của Trần Mục.
Tần Nghê Thường lạnh lùng nói: “Tiểu sư đệ, đệ có biết vì sao chỗ này lại gọi là Trích Tinh phong không?”
“Không biết, xin sư tỷ giải đáp.” Khuôn mặt nhỏ của Trần Mục kính cẩn nói.
Trong mắt Tần Nghê Thường mang theo vẻ tự hào: “Rất lâu trước khi Khương Phục Tiên ra đời, sư tôn đã ngộ đạo tại ngọn núi này, một đêm nọ, ông ấy đã ngộ ra kiếm đại vượt ngoài trần thế, nhấc kiếm lên các vì sao rơi xuống, sau đó nơi này được gọi là Trích Tinh phong.”
Trong mắt Trần Mục mang theo vẻ kính trọng, một kiếm hái sao, sức mạnh kia to lớn đến độ nào, chỉ có điều hắn không nhìn thấy tên của sư tôn trên Thánh Bảng, chẳng lẽ các cường giả trên Thánh Bảng còn mạnh hơn so với sư tôn?
Hai người tiến vào Trích Tinh phong.
Bọn họ bắt đầu leo lên từ chân núi.
Trần Mục chú ý thấy hàng cây hai bên đường núi đã được cắt tỉa gọn gàng, ánh mắt trời rực rỡ chiếu rọi xuống đường lên núi, xung quanh đều có chim hót hoa thơm.
Phong cảnh ở đây rất tốt.
Vẻ mặt Tần Nghê Thường nghiêm nghị nói: “Mỗi một ngọn cây cọng cỏ ở đây đều do đích thân sư tôn tự chăm sóc, ngay cả những viên đá cuội đệ giẫm dưới chân cũng đều được sư tôn nhặt về ở dưới sông.”
Trần Mục cúi đầu nhìn những viên đá cuội dưới chân, mỗi viên đá đều vô cùng nhẵn nhụi, có dấu vết được đánh bóng, trên đường núi ngay cả một chiếc lá rơi cũng không có.
Xem ra Trích Tinh phong thường xuyên được chăm sóc.
Trần Mục đã từng đến Tử Vân phong, Tiêu Vân cũng đã dẫn hắn đi xem rất nhiều ngọn núi, những nơi đó đều không có sinh khí như chỗ này, sư tôn Tô Mân đã coi Trích Tinh phong như nhà của mình, coi Lăng Vân tông như gia đình của mình mà bảo vệ.
Đỉnh núi Trích Tinh phong.
Ở giữa có một ngôi nhà trúc tinh xảo, trước của không xa là vườn rau, xung quanh đều là các loại hoa cỏ được chăm sóc cẩn thận.
Cách bài trí ở đây rất đơn giản, nhưng lại cho Trần Mục cảm giác như thiên đường chốn nhân gian, rất thanh thản dễ chịu.
Tô Mân mặc một chiếc áo choàng trắng mộc mạc, tiên phong đạo cốt, tuy già nhưng đầy sinh khí, ông ngồi ngay trước nhà trúc, trong tay là bạch ngọc khắc hình kiếm đang lơ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền