ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Vĩnh Hằng Chi Môn book cover

[Dịch] Vĩnh Hằng Chi Môn

Lục Giới Tam Đạo

2605

Chương

55

Lượt đọc

Giới thiệu truyện

Phần tiếp của bộ truyện Tiên Vũ Đế Tôn (Tiên Võ Đế Tôn) - Bộ này nhân vật chính là Triệu Vân Thần Ma hỗn chiến, vạn giới sụp đổ, đơn độc Vĩnh Hằng Tiên Vực, trường tồn thế gian. Vạn cổ về sau, một cái tên là Triệu Vân Chiến Thần, cô đọng Thiên Địa Huyền Hoàng, đúc lại Vũ Trụ Hồng Hoang, từ không gian phàm trần, đánh lên Vĩnh Hằng Tiên Vực, lấy thần danh tiếng, quân lâm vạn đạo. . . Lời tác giả: Xem rất nhiều thư hữu bình luận, nói khúc dạo đầu cũ. Điểm ấy ta thừa nhận. Nhưng vĩnh hằng, sẽ có không đồng dạng như vậy chuyện xưa, ta sẽ tận lớn nhất nỗ lực, bắt nó diễn dịch đến đặc sắc nhất. Còn có chính là Triệu Vân cùng Diệp Thần cái này. 《 Tiên Võ 》 cùng 《 Vĩnh Hằng 》 là hai cái khác biệt trưởng thành lịch sử, cũng là hai cái khác biệt chuyện xưa đường lối, hậu kỳ sẽ có giao thoa, vô luận là cái nào nhân vật chính, cũng sẽ không tận lực đi làm thấp đi, Triệu Vân khả năng cùng Diệp Thần tương xứng, tự có đạo lý của nó, 《 Vĩnh Hằng Chi Môn 》 sẽ từng cái hiện ra.

Phần tiếp nối mở rộng:

Sau trận chiến cuối cùng nơi biên giới Vạn Vực, sát khí ngập trời, hư không như tấm màn mỏng bị xé rách, từng sợi thời gian đứt gãy rơi vào vực thẳm. Triệu Vân đứng giữa thiên địa hỗn độn, áo bào trắng nhiễm máu, mái tóc tung bay trong bão tố pháp tắc. Sau lưng hắn, vô số thế giới lụi tàn như những ngọn nến trước gió, chỉ còn lại tro tàn của thần linh và tiếng khóc than của sinh linh cổ lão.

“Thiên hạ suy vong, vạn đạo tuyệt diệt, nhưng con đường của ta… chưa từng kết thúc.”

Triệu Vân khẽ nói, thanh âm xuyên qua không gian, làm cả Vĩnh Hằng Tiên Vực run rẩy.

Một bước của hắn giẫm lên dòng sông thời gian, một bước khác dẫm nát biển số mệnh. Hắn nhìn thấy thiên kiếp đang tích tụ, mười vạn luân hồi xoay tròn như cối xay nghiền nát tất cả. Nhưng trong mắt hắn, chỉ có một mảnh kiên định — chiến vì chính mình, chiến vì vạn sinh linh vô tội, chiến đến tận cùng thời đại.

Vạn cổ về sau, người đời chỉ biết đến một cái tên:

Triệu Vân – Chiến Thần của Vĩnh Hằng!

Hắn cô đọng Thiên Địa Huyền Hoàng, mở ra lại trật tự mới. Từ tro tàn của Vũ Trụ Hồng Hoang, một tia sinh cơ lại nảy nở, hóa thành thế giới mới. Từng mảnh thiên địa đổ nát được hắn dùng thân xác và đạo tâm gánh vác, dựng thành nền móng của kỷ nguyên thứ hai.

Lúc này, nơi cuối hư vô, một cánh cửa cổ xưa như từ trước thời khai thiên đột nhiên mở ra. Trên cửa khắc ba chữ — Vĩnh Hằng Chi Môn. Luồng khí tức cao vời vợi như nhìn thẳng vào bản nguyên đạo, khiến kể cả thiên đế viễn cổ cũng không dám đối diện.

Sau cánh cửa ấy… là bóng dáng của người khác đang chờ đợi.

Diệp Thần.

Một ánh mắt xuyên qua thiên giới, một hơi thở chấn động ba nghìn đại đạo. Hai con đường lớn — 《Tiên Võ》 và 《Vĩnh Hằng》 — cuối cùng cũng giao hội. Không phải đối nghịch, không phải giẫm đổ lẫn nhau, mà là hai ngọn đuốc cùng soi sáng bầu trời tương lai.

Triệu Vân khẽ nhếch môi, nửa cười nửa chiến ý:

“Nếu là cường giả, thì cùng ta đứng trên đỉnh.

Nếu là đối thủ… vậy chiến đến thiên địa tan hoang.”

Diệp Thần đứng yên trong ánh sáng, đáp lại:

“Chư thiên vô tận, không cần ai hạ thấp ai.

Ngươi đi con đường của ngươi, ta đi thiên đạo của ta.

Tương sinh tương khắc, cuối cùng sẽ có một trận định luận.”

Ánh sáng và bóng tối giao nhau, hai vận mệnh đan kết thành lưới nhân quả chưa từng có. Câu chuyện thật sự… chỉ mới bắt đầu.

Lời tác giả (viết mở rộng theo ý đoạn đầu):

Ta biết có người nói mở đầu cũ, motip quen thuộc — nhưng chính trong cái “quen thuộc” ấy mới sinh ra “vĩnh hằng”. Bởi vô số truyền kỳ đều bắt đầu từ một xuất phát điểm giống nhau, nhưng con đường sau đó… không ai giống ai. Triệu Vân và Diệp Thần, không ai thấp hơn ai, không ai dẫm lên ai để mà thành tựu. Mỗi người đều dùng máu thịt, trí tuệ và tín niệm mở ra thế giới của chính mình.

Khi 《Vĩnh Hằng Chi Môn》 mở ra, tất cả đáp án… sẽ dần hiện thế.

moi-ngay-mot-que-tu-phuong-thi-tan-tu-den-truong-sinh-tien-ton