Chương 57: Lên đường rượu
Đông đi xuân tới.
Hai năm trước, Thương Lãng chân nhân trong lúc vô tình đi ngang qua Bình Dương trấn, mang đi hai người, lại trực tiếp hoặc gián tiếp cải biến số mệnh của rất nhiều người. Chu Định Vân chính là một trong số đó. Hai năm tu luyện tại Bích Hà cung, Chu Định Vân thường xuyên nghĩ, nếu như không có Thương Lãng chân nhân, hắn hiện tại hẳn là còn ở trong lao ngục Bình Dương trấn, gặm màn thầu lạnh, uống nước lã, nghĩ trăm phương ngàn kế để lấy lòng đám ngục tốt.
Mà bây giờ, Chu Định Vân là Luyện Khí sĩ, là đệ tử Bích Hà cung! Mặc dù chỉ là ngoại môn đệ tử, nhưng mỗi khi bước chân vào phàm trần, Chu Định Vân đều cảm nhận được sự kính sợ và hâm mộ của những người phàm tục xung quanh. Hắn có thể khống chế sinh tử của mỗi phàm nhân. Mặc dù chỉ là ngoại môn đệ tử, nhưng dù sao hắn cũng khoác lên mình đạo phục Bích Hà cung, một số tu chân giả môn phái nhỏ nhìn thấy hắn, dù tu vi cao hơn hắn, cũng sẽ lộ vẻ tôn kính. Chu Định Vân rất hưởng thụ cảm giác này.
Nhưng, điều này vẫn chưa đủ.
Mỗi khi Chu Định Vân hưởng thụ vinh quang mà thân phận Luyện Khí sĩ mang lại, trong đầu lại không kìm được hiện lên một bức tranh. Đêm ấy, không trăng sao, hắn quỳ gối trước mặt một thanh sam thư sinh, nước mắt chảy ngang, đau khổ cầu khẩn. Cảnh tượng này, tựa như một cái gai mắc kẹt sâu trong yết hầu Chu Định Vân, hai năm qua, càng lúc càng khó chịu, càng lúc càng khó nhịn!
Cảnh giới của Chu Định Vân càng cao, càng không thể quên được cảnh tượng đêm ấy. Vô luận hắn đạt được thành tựu thế nào, đều khó mà xóa đi sự sỉ nhục mà người thư sinh kia mang lại đêm ấy! Sau khi tu hành, Chu Định Vân rất rõ ràng, nếu cái gai này không nhổ đi, tương lai chắc chắn sẽ trở thành tâm ma của hắn.
Cách nhổ gai rất đơn giản, về Bình Dương trấn, giết chết người thư sinh kia, diệt đi gia tộc của hắn!
Mà bây giờ, thời cơ đã chín muồi. Chu Định Vân có linh căn, hai năm qua đã tu luyện tới Ngưng Khí tầng tám. Tốc độ này trong đám đồng môn, tuyệt đối xếp vào hàng đầu. Đương nhiên, Trầm Mộng Kỳ cùng hắn bái nhập tông môn có Thiên Linh Căn, bây giờ đã tu luyện tới Ngưng Khí đại viên mãn, chỉ còn một chút nữa là đột phá Trúc Cơ cảnh.
"Trầm sư tỷ ta tự nhiên không sánh bằng, nhưng Ngưng Khí tầng tám cũng đủ rồi. Ha ha, toàn bộ Bình Dương trấn, sợ là đều không có Luyện Khí sĩ đi."
Trước mắt Bình Dương trấn ngay phía trước, Chu Định Vân máu nóng sôi trào, nhịn không được cười thành tiếng.
Theo thường nhân, không có gì đáng khoe khoang tự hào hơn việc áo gấm về quê. Mà bây giờ, Chu Định Vân lấy thân phận Luyện Khí sĩ trở về, còn lợi hại hơn áo gấm về quê nhiều!
Chuyến này của Chu Định Vân không chỉ muốn tiêu diệt Tô gia, để Tô Tử Mặc quỳ trước mặt mình, tra tấn hắn thật ác, còn muốn đập nát đại lao Bình Dương trấn, giết hết những ngục tốt từng sỉ nhục hắn.
"Đúng rồi, cô em gái của Tô Tử Mặc trổ mã không tồi, người này không thể giết, ha ha."
Chu Định Vân cười dâm nói.
Chu Định Vân đi vào Bình Dương trấn khi trời đã khuya. Trăng đen gió lớn, không khác gì đêm hai năm trước. Đường dài trống vắng, không một bóng người. Chu Định Vân điều khiển phi kiếm bay thẳng tới ngoài phủ đệ Tô Tử Mặc.
Nhìn thấy phủ đệ quen thuộc này, nhất thời, Chu Định Vân
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền