ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Võ Đạo Toàn Thuộc Tính

Chương 107. Vương Đằng, ta khuyên ngươi lương thiện! (2)

Chương 107 : Vương Đằng, ta khuyên ngươi lương thiện! (2)

“Coi như ngươi lợi hại!”

Cố Hạc Phi và Khương Hồng đều lộ vẻ thất vọng, đồng thời cũng hung hăng trợn mắt trừng Phó Thiên Đao.

Khó khăn lắm mới tìm được mầm tốt, vậy mà đã bị võ quán Cực Tinh cướp mất rồi!

...

Thời gian dần trôi qua, việc giết chóc trong rừng càng ngày khốc liệt.

Rất nhiều thí sinh bị thương trong lần đầu tiên đối mặt với dị thú, nặng thì ấn nút báo động, bất đắc dĩ rời khỏi cuộc thi, nhẹ thì cắn răng chịu đựng. Bọn họ trải qua chiến đấu, dần dần bắt đầu thích nghi.

Đồng thời có một số thí sinh mặc dù cũng đi săn dị thú lần đầu tiên, nhưng bản năng chiến đấu lại vô cùng mạnh mẽ, có thể lúc đầu việc giết dị thú sẽ mang đến cảm giác hơi khó chịu, nhưng săn dần rồi cũng chả còn thấy cảm giác gì nữa.

Đại đa số người mới đi săn lần đầu đều chọn những con dị thú sơ cấp, sau khi đã quen dần mới bắt đầu nhắm tới dị thú trung cấp và cao cấp.

Nhất là đám Võ Đồ cao cấp, muốn vào đại học trọng điểm nhất định phải dành được điểm cao, có như thế mới được các đại học trọng điểm nhìn trúng.

Màn đêm bắt đầu buông xuống.

Trải qua cả buổi sáng chiến đấu, các thí sinh đều đã mệt và đói, giờ phải tự giải quyết vấn đề thức ăn và nước uống cho mình.

Thậm chí còn phải tìm chỗ nghỉ chân.

Khu rừng vào ban đêm càng thêm nguy hiểm khi các loài dị thú ra ngoài kiếm ăn…

“Hình như số lượng dị thú tăng lên.” Vương Đằng đứng trên một cây cổ thụ quan sát tầm xa, rất nhiều bóng thú thoắt ẩn thoắt hiện trong cánh rừng.

Không riêng hắn cảm thấy, mà những thí sinh khác hiển nhiên cũng nhận ra điều đó.

“Đúng lúc cho ta đi kiếm thuộc tính trắng!”

Vương Đằng mỉm cười, ban ngày hắn đã giết sáu con dị thú cao cấp, chín con dị thú trung cấp, tích góp được 43 điểm thuộc tính trắng.

“Đi kiếm ăn cái đã!”

Vừa nghĩ vậy thì một con lợn rừng đột biến đột nhiên xuất hiện trong tầm nhìn của hắn.

“Ầu, ăn tạm vậy!”

Vương Đằng thả người nhảy từ trên cây xuống, kiếm quang vung lên giữa không trung.

Vút –

Máu bắn ra, con lợn rừng da dày thịt béo lập tức bị chém bay đầu.

Lúc đầu, để rèn luyện kinh nghiệm chiến đấu với dị thú mà Vương Đằng cố ý áp chế thực lực của mình xuống, nhưng sau đó hắn thay đổi ý định.

Có gì quan trọng hơn kiếm thuộc tính cơ chứ?

Thế là hắn mặc sức giết chóc, giết càng nhiều càng tốt.

Với thực lực của hắn, con dị thú trung cấp này hoàn toàn không chịu nổi một chiêu.

Vương Đằng cắt miếng thịt đùi, cầm trên tay.

Tìm một hang động, đánh lửa, đây đều là tri thức cơ bản của ‘Năm năm thi võ ba năm mô phỏng’, quẹt quẹt hai cái là nhóm được lửa.

Sau khi nướng đùi lợn rừng, lấp đầy bụng và nghỉ ngơi hồi sức, Vương Đằng ra khỏi hang động tiếp tục cuộc đi săn.

Đêm nay là một đêm không ngủ.

...

Lúc này đã là mười hai giờ đêm.

Trong phòng điều khiển, thành tích săn dị thú của các thí sinh được chiếu lên tường thông qua màn hình máy chiếu.

Các vị đại lão đều ngồi im quan sát.

“Nghiêm Bằng của trường Trung học Hối Anh đã săn được mười ba con dị thú, trong đó ba con cao cấp, bốn con trung cấp và sáu con sơ cấp! Thành tích rất tốt.” Cố Hạc Phi nói.

“Chu Võ của Đông Hải số 1 cũng không kém, đã săn được mười ba con dị thú, trong đó ba con cao cấp, ba con trung cấp và

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip