ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Võ Đạo Toàn Thuộc Tính

Chương 1299. Cái ngươi gọi là danh chính ngôn thuận, từ đâu ra? (2)

Chương 1299 : Cái ngươi gọi là danh chính ngôn thuận, từ đâu ra?

Vương Đằng đi theo Minh Thành trực tiếp đi đến Bình nghị các tầng thứ chín, tiến vào một đại điện khổng lồ, phong cách cổ xưa.

Tiến vào đại điện, thứ đập vào mắt đầu tiên là một cái bàn dài được tạo thành từ gỗ màu xanh đen không biết tên, thoạt nhìn rất nặng mà không tầm thường.

Giờ phút này, xung quanh bàn dài đã ngồi đầy người, có nam có nữ, có già có trẻ. Bọn họ đều mặc trường bào màu tím, xa hoa tôn quý. Gương mặt ẩn chứa hàm dưỡng và quý khí bẩm sinh.

Quan trọng hơn là khí tức trên người những người này đều vô cùng lớn mạnh, vượt xa cấp Vũ Trụ. Chỉ ngồi đó không làm gì, họ đã khiến cho người ta không khỏi cảm thấy tim đập nhanh.

Đó là uy thế của cường giả!

Lúc Vương Đằng đi vào đại điện, toàn bộ những người này đều nhìn hắn. Ý tứ trong ánh mắt không rõ, uy thế như có như không bao phủ hắn.

“Ồ, bố trận thật lớn!” Vương Đằng không khỏi cười trong lòng.

Bước chân của hắn không dừng lại chút nào, giống như không chịu bất kì ảnh hưởng nào. Sắc mặt vô cùng bình tĩnh.

Ánh mắt mọi người không khỏi lộ ra chút kinh ngạc.

Người trẻ tuổi này cũng không tồi đâu!

“Những người này đều là quý tộc đế quốc. Gia tộc xa xưa đứng đằng sau, thân phận bất phàm, năng lượng cực lớn. Một lát nữa, chính ngươi cẩn thận.” Viên Cổn Cổn nhắc nhở trong đầu hắn.

Vương Đằng đột nhiên chú ý tới, một ánh mắt cực kỳ thù địch dừng trên người hắn, hơn nữa luôn không dời đi.

Theo ánh mắt nhìn đi, thì nhìn thấy ở vị trí cuối cùng của bàn dài, có một người đàn ông anh tuấn tóc nâu, ánh mắt tràn đầy sắc bén đang nhìn hắn.

“Người này là ai?” Vương Đằng hỏi trong đầu.

“Ta cũng không biết!” Viên Cổn Cổn đánh giá người đàn ông kia một lượt, đột nhiên sửng sốt: “Nhưng thoạt nhìn hơi quen mắt, không phải là đời sau của tên đó đấy chứ?”

“Mời ngồi!” Lúc này, một âm thanh hơi già nua truyền đến từ vị trí ghế danh dự trên bàn dài.

Vương Đằng nâng mắt nhìn đi, một ông già tóc bạc phơ ngồi ở vị trí đầu tiên của bàn dài, nhìn hắn với ánh mắt bình tĩnh.

“Đây là các lão của Bình nghị các!” Viên Cổn Cổn nói: “Lúc đầu ta theo chủ nhân Nam Cung đến Bình nghị các kế thừa tước vị, từng gặp một lần. Không ngờ qua nhiều năm như vậy, hắn còn chưa chết.”

“Loại cường giả này nào có dễ chết như vậy.” Vương Đằng trực tiếp không nhìn Viên Cổn Cổn châm biếm, hắn dùng ‘Đôi mắt Linh Thị’ nhìn đối phương một cái, căn bản không thể nhìn thấu thực lực của hắn.

E rằng ông lão này chính là một cường giả cấp Giới Chủ.

Vương Đằng phát hiện một vị trí trống cuối bàn dài, vừa lúc đối diện với người đàn ông tóc nâu đó. Hắn đi qua ngồi xuống, sau đó nhìn chẳm chằm đối phương.

“....” Đột nhiên Tào Quan có hơi ngơ ngác.

Thằng nhóc này không biết hắn là ai sao?

Lại không hề sợ hãi!

Là ai cho hắn dũng khí? Là ai cho hắn lá gan?

Ánh mắt Tào Quan càng thêm âm trầm, nhưng hắn đã thu hồi ánh mắt, loại chuyện mắt to trừng mắt nhỏ này thật sự mất thân phận.

Vương Đằng âm thầm cười khẩy.

Không phải so ánh mắt sao?

Ai sợ ai chứ!

Chỉ cần mình không xấu hổ, thì kẻ xấu hổ chính là người khác.

Hành động tự nhiên này của Vương Đằng bị những người khác thấy ở trong mắt, không ít người lộ ra vẻ thích thú, nhưng cũng có người nhíu mày.

“Ngươi đến là vì tước

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip