Chương 1355 : Ngại quá, ta nằm không cũng thắng! (3)
Vương Đằng cứ cảm thấy thứ đồ này vô cùng hiếm thấy, không ngờ lại bị tên tầm quặng sư cao cấp Trần Sổ này tìm ra được.
Xem ra hắn thật sự có bản lĩnh!
Có điều cứ như vậy, thì khá là phiền phức.
Lỡ đâu bên trong phường cược quặng Tụ Tài này chỉ có một khốikhoáng thạch hàm chứa kì vật, vậy thì hắn lấy gì đánh cược với đối phương đây?
Gài bẫy bố à!
Sao mà giống như tự đào hố cho mình nhảy vào vậy chứ.
Vận may của đối phương tốt quá rồi đó.
Chuyện đã đến nước này, Vương Đằng cũng rất bất đắc dĩ, chỉ có thể khởi động ‘đôi mắt Nguyên Chất’ nhìn quanh xung quanh.
“Lần này bọn họ không thể trở mình rồi, không những lấy lại số tiền bị thắng lúc trước, còn phải giành lại được một khoản lớn.” Tầm quặng sư Trần Sổ nhìn bọn họ không nói gì, cười lạnh nói.
Vương Đằng không nói gì, trực tiếp mặc kệ hắn, ánh mắt quét qua từng tấc một.
Quả nhiên khoáng thạch hàm chứa kì vật không dễ tìm như vậy, cho dù là phường cược lớn như phường cược quặng Tụ Tài cũng rất hiếm thấy.
Nhưng An Lan lại không phải loại người người ta trào phúng ngay trước mặt mà không đáp lại, trực tiếp quay lại.
“Gấp cái gì, chúng ta còn chưa chọn đây, đừng để giống như lần trước, tự tin tràn ngập, kết quả không phải vẫn thua sao.”
“Hừ, đợi lát nữa cắt đá ra, ta xem các ngươi còn có thể cứng miệng hay không.” Tầm quặng sư Trần Sổ hừ lạnh nói.
“Ể!”
Lúc này, Vương Đằng đột nhiên ể nhẹ một tiếng trong lòng, đôi mắt vụt qua vẻ mừng rỡ khó phát hiện.
“Tìm được rồi, vậy mà thật sự có!”
“Thế nhưng thật sự khó tìm nha, suýt chút nữa là bỏ qua rồi.”
Vương Đằng thầm cảm thán không thôi.
Lần này, hắn không để cho An Lan động thủ, mà tự đứng dậy, đi đến một góc, lật qua lật lại một tảng đá lớn chất đống trong đó, cuối cùng lấy ra một khối khoáng thạch có kích thước cỡ bằng quả trứng ngỗng.
“Thứ này bán bao nhiêu?” Vương Đằng quay đầu hỏi nhân viên.
“Phụt!” Trần Sổ trực tiếp cười phá lên: “Ngươi đang đùa hả? Trong đó là phế vật cấp bậc thấp nhất, tảng đá này e rằng còn không đến mười ngàn đồng Đại Càn, ngươi lấy nó để cược với chúng ta?”
“Vương Đằng, ngươi muốn so với ta xem ai chọn khoáng thạch nhỏ hơn sao?” Adris cạn lời nói.
“...” An Lan cũng phiền muộn.
Sao tên Vương Đằng này cứ hết lần này đến lần khác ra bài không theo lẽ thường vậy chứ. Khối đá lúc trước tốt xấu gì cũng nặng ngàn cân, lần này thì hay rồi, trực tiếp chọn một khối khoáng thạch nặng mấy cân?
“Thứ này bán bao nhiêu?” Vương Đằng không để ý bọn họ, hỏi lại nhân viên lần nữa.
“Ừm, ngươi đưa tám ngàn thôi.” Ánh mắt nhân viên kỳ quái, cuối cùng đưa ra một con số.
Vương Đằng không do dự, trực tiếp trả tiền, hoàn thành giao dịch.
“Các ngươi cắt đi, ta chọn khối này.” Vương Đằng ngồi lại vào vị trí, chơi đùa khối khoáng thạch lớn bằng trứng ngỗng trong tay, nói với Trần Sổ.
“Được, nếu ngươi đã tìm chết, thì ta thành toàn cho ngươi.” Adris ra dấu với Trần Sổ.
Trần Sổ cực kì tự tin, lập tức cầm khối khoáng thạch hắn đã chọn đưa cho sư phụ cắt đát, bảo sư phụ cắt đá giúp đỡ cắt đá.
“Đợi đã.” Lúc này, Vương Đằng đột nhiên mở miệng.
“Làm gì? Sợ rồi, muốn quay đầu à?” Adris cười lạnh nói: “Nhưng tiếc là muộn rồi.”
“Khà khà, sợ rằng ngươi nghĩ nhiều quá rồi.” Vương Đằng cười khà khà, tràn đầy khinh bỉ: “Có gan thêm tiền
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền