ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Võ Đạo Toàn Thuộc Tính

Chương 57. Vậy thì cắt một nửa là được

Chương 57 : Vậy thì cắt một nửa là được

Thứ ba.

Vương Thịnh Quốc vừa về nhà thì Vương Đằng cũng chẳng đú đởn chơi bời nổi nữa.

Chỉ đành tới trường đi học cho đàng hoàng.

Hắn cất trứng vào ba lô, và đặt hai món vũ khí lên xe, hôm nay hắn định ra ngoài thuê nhà.

Tìm một cái ổ vàng để giấu trứng!

Đến trường học.

Vương Đằng ngạc nhiên phát hiện, có rất nhiều người đều đang học quyển Năm năm thi võ ba năm mô phỏng, cái vẻ học điên cuồng điên dại này làm hắn nhìn cũng thấy hơi sợ sợ.

Cả Lâm Sơ Hàm cũng đều thế, gù đầu gù cổ vào đọc rồi lại vừa ghi chép lại kiến thức vào vở viết, còn miệng thì lẩm bẩm.

Đây mới thật sự là —— Không điên cuồng thì không thành công mà!

Kỳ thi võ có sức hấp dẫn không nhỏ với mọi người, mặc dù cơ hội xa vời nhưng vẫn có rất nhiều người đều không muốn buông bỏ.

Bọn họ đánh cược cả tính mạng… Bậy bậy, cược cả kỳ thi tốt nghiệp trung học, dù có thế nào thì cũng muốn liều một lần.

Vương Đằng rất vui mừng.

Nhìn bong bóng thuộc tính của Năm năm thi võ ba năm mô phỏng rơi ở trên đất này, các bạn học, các ngươi đúng là cố gắng quá rồi, chăm chỉ học lên nha, đều học cho giỏi vào đó.

Vương Đằng vừa nhặt thuộc tính, vừa biểu đạt lòng kính nể của mình tới nhũng bạn học đang cực khổ đọc sách kia.

—— Các ngươi đều là người tốt!

Một buổi sáng, Vương Đằng đã nắm vững được kiến thức của Năm năm thi võ ba năm mô phỏng một cách nhanh chóng.

Buổi trưa, sau khi ăn cơm trưa xong với mấy người Hứa Kiệt thì hắn lái xe ra khỏi trường học.

Triệu Cương Hổ và Triệu Cương Báo đã đứng chờ ở cổng trường của trường Đông Hải số 1 sắp hai tiếng tới nơi rồi, ngày hôm qua sau khi tự mình ngẫm nghĩ một đêm thì Triệu Cương Hổ đã làm ra một quyết định mà đến chính hắn cũng không thể tin được.

Lúc này, mặc dù đợi rất lâu nhưng mà hắn không dám có oán hận câu nào.

Triệu Cương Báo gục đầu ủ rũ, ngồi trên bậc thang ở đường cái, xì xụp hút thuốc, nhìn qua trông có hơi tang thương.

Vương Đằng vừa lái xe ra thì Triệu Cương Hổ đã nhận ra ngay.

“Vương thiếu!”

Mắt hắn sáng lên, vội vàng hô to một tiếng.

Vương Đằng đang muốn lái xe rời đi thì nghe thấy âm thanh này bèn phanh xe lại: “Ơ, là hắn! Tới thật kìa.”

Ngừng xe lại ở ven đường.

“Sao đây, đã nghĩ kỹ nhanh thế à?” Vương Đằng xuống xe nhìn Triệu Cương Hổ rồi hỏi.

“Nếu đã hứa với Vương thiếu thì ta chắc chắn phải nhanh chóng đưa ra quyết định chứ!” Triệu Cương Hổ cười khổ nói.

“Rồi ngươi đưa ra quyết định gì?” Vương Đằng thấy dáng vẻ này của hắn thì trong lòng thấy có hơi tò mò, hỏi với vẻ khá là hứng thú.

Triệu Cương Hổ cắn răng, trông cứ như đến lúc quyết định thì lại có hơi do dự vậy, nhưng rồi cuối cùng hắn vẫn nói ra: “Vương thiếu, mặc dù Triệu Cương Hổ ta bất tài, nhưng dưới trướng cũng có một vài Võ Đồ sơ cấp và trung cấp đi theo kiếm cơm ăn…”

“Nếu như Vương thiếu ngươi không chê thì sau này bọn ta sẽ đi theo Vương thiếu.”

Vương Đằng bỗng thấy có hơi kinh ngạc.

Hắn đã từng nghĩ, Triệu Cương Hổ sẽ táng gia bại sản gom góp thêm nhiều tiền hơn, hoặc là chuẩn bị vài món binh khí phù văn v.v… để giải quyết ân oán của hai bên.

Nhưng có nghĩ nát óc hắn cũng chẳng ngờ được Triệu Cương Hổ lại làm dứt khoát thế này, hắn lại muốn dẫn một đám đàn em

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip