ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Võ Đạo Toàn Thuộc Tính

Chương 62. Một báo cáo số liệu

Chương 62 : Một báo cáo số liệu

“Thầy, cho dù tham gia thi võ, ta cũng sẽ không bỏ bê bài và bài tập của khoa văn đâu.”

Lâm Sơ Hàm cắn môi nói: “Năm nay nếu như không thi đậu, thi rớt, thì ta sẽ buông bỏ hoàn toàn, sang năm học lại một năm rồi lại thi thi tốt nghiệp trung học bình thường.”

Đã nói tới mức này rồi, dù Phạm Vĩ Minh không muốn thì cũng hết cách, chỉ đành thở dài để nàng báo danh.

Đợi khi hai người rời phòng làm việc.

Một giáo viên ở bên cạnh nói với Phạm Vĩ Minh: “Thầy Phạm, đó là học bá vương bài của lớp các ngươi à, ngươi cứ cho nàng đi như thế à?”

“Không nỡ thì phải làm thế nào? Nàng đã quyết tâm rồi, chẳng nhẽ ta không cho nàng báo danh mà được à?” Phạm Vĩ Minh liếc xéo đối phương một cái.

“Haizzz, nói cũng đúng, nhưng mà cũng phải nói, lực hấp dẫn của võ đạo đúng là kinh khủng, nếu như ta trẻ hơn vài tuổi thì ta cũng muốn luyện thử xem.” Giáo viên này nói.

“Lớn tuổi, ai nói là không luyện được chứ? Thái Cực quyền mà Địa tinh bản thổ của chúng ta lưu truyền xuống, sau khi được võ giả sửa lại thì rất hợp cho người già tu luyện đó, dù không thành võ giả thì tối thiểu cũng cường thân kiện thể, không có bất cứ vấn đề gì.”

Phạm Vĩ Minh nhấp một hớp nước cẩu kỷ, ngó nghiêng khắp nơi, nói.

“Ồ? Thầy Phạm ngươi đã luyện rồi à?” Mắt của giáo viên kia sáng lên.

“He he, đương nhiên là ta có luyện rồi.” Phạm Vĩ Minh thấy có hơi đắc ý, lập tức hăng hái hẳn lên: “Ta nói với ngươi nhé, Thái Cực này dưỡng sinh lắm luôn đó. Sau khi luyện thì thắt lưng cũng hết đau, đầu cũng hết trọc, tối nào tinh thần cũng phơi phới!”

“╰ (x°▽°x)╯ Thầy Phạm, rảnh thì dạy ta luôn với (x ▽ x).”

“Được chứ, vậy tối gặp nhau ngoài công viên ha?”

“Được, gặp ngoài công viên!”

Đi ra từ phòng làm việc của chủ nhiệm lớp, Vương Đằng và Lâm Sơ Hàm sóng vai đi về phía cổng trường học.

“Lớp trưởng, đến giờ cơm rồi, ta mời ăn một bữa cơm nha?”

“Không được, mẹ ta nấu cơm xong rồi, còn đang đợi ta về ăn nữa.” Lâm Sơ Hàm cự tuyệt mà chẳng hề nghĩ ngợi.

“Được rồi, vậy chúng ta tạm biệt ở đây ha.” Vương Đằng cười, cũng không để ý

“Ừ, tạm biệt!” Lâm Sơ Hàm nói.

Vương Đằng khoát tay áo, ngồi lên xe nghênh ngang rời đi.

Trên đường Vương Đằng gọi điện thoại cho chủ cho thuê nhà, nói bây giờ mình dọn qua.

Sau chừng mười phút đồng hồ.

Thành phố đại học!

Vẫn là ven đường cái kia, chủ cho thuê nhà trong dáng vẻ người đàn ông tục tằng lái xe đạp điện bò điên, đằng sau chở người đẹp.

Hình ảnh kia quả thực là phóng đãng chết đi được!

Vẫn là người đàn ông tục tằng ấy, nhưng mà lại có thêm một người đẹp ôm hông của hắn, suýt nữa thì Vương Đằng không nhận ra luôn.

Xe thể thao dừng lại ở ven đường, Vương Đằng đi xuống.

“ Vương lão đệ, qua đây.” Chủ cho thuê nhà vẫy tay với hắn.

Lúc này Vương Đằng mới đi tới, lời ít ý nhiều nói: “Ông anh, mới không gặp nhau một buổi chiều mà suýt nữa không nhận ra luôn đấy.”

Chủ cho thuê nhà đương nhiên biết hắn có ý gì, cười ha ha một tiếng rồi nói: “Điệu thấp, điệu thấp!”

Người đẹp ở phía sau hắn nghe vậy thì trợn trắng mắt, duỗi tay nhéo một cái trên hông đầy thịt thừa của hắn: “Đáng ghét!”

Ối chu choa má ơi, âm thanh này nghe mà ngứa hết con tim!

“Hí!” Người đàn ông tục tằng thì lại kêu lên xuýt xoa.

“Ngươi chính là ‘Vương

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip