ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Võ Đạo Toàn Thuộc Tính

Chương 67. Ta đến xua đuổi mấy con ruồi nhặng.

Chương 67 : Ta đến xua đuổi mấy con ruồi nhặng.

Nói ra câu nói này, nàng giống như bị xì hơi, trong lòng hiện lên chút bất đắc dĩ và đắng chát.

“Vay bao nhiêu?” Vương Đằng nhìn dáng vẻ của nàng, đột nhiên cảm thấy trong lòng bỗng có xúc động mơ hồ.

Cô gái này thật không dễ dàng!

Hắn tin tưởng Lâm Sơ Hàm nhất định đã tới mức hết cách rồi, mới sẽ tìm đến mình vay tiền, nếu không với lòng tự ái của nàng, thậm chí sẽ không mở miệng ra nói loại lời này được.

“Mười, mười lăm vạn!” Lâm Sơ Hàm khó mà mở miệng, vội vàng nói thêm: “Ta biết hơi nhiều, nhưng ta nhất định sẽ mau chóng trả lại tiền này cho ngươi, thi đại học qua rồi, ta sẽ đi làm, vừa có tiền sẽ...”

Vương Đằng không khỏi hơi kinh ngạc.

Không phải bởi vì điều gì, mà hắn hơi nghi hoặc sao Lâm Sơ Hàm lại cần nhiều tiền như vậy?

Nhưng hắn không hỏi nhiều, lấy điện thoại di động ra nói thẳng: “Cho ta tài khoản Alipay của ngươi, hiện tại ta chuyển cho ngươi.”

“... Trả lại cho ngươi!” Lâm Sơ Hàm còn chưa nói xong, nghe thấy lời của Vương Đằng, đột nhiên ngẩng đầu, hốc mắt bỗng đỏ lên, hít vào một hơi, để mình bình tĩnh lại, miễn cưỡng cười nói: “Cảm ơn!”

“Ta sẽ nhanh chóng trả lại cho ngươi.”

Nàng lại nhấn mạnh câu nói này một lần nữa, dường như chỉ có vậy mới có thể giữ lại chút lòng tự trọng trong lòng.

“Không vội, ngươi cứ làm theo khả năng.” Vương Đằng khẽ gật đầu, quét tài khoản Alipay của nàng, trực tiếp chuyển tiền qua.

Thế giới này có rất nhiều khác biệt, ví dụ như Alipay có thể hỗ trợ chuyển khoản số tiền lớn, không có hạn chế.

Lâm Sơ Hàm nói lời cảm ơn lần nữa, nắm điện thoại thật chặt, mười lăm vạn khiến nàng cảm thấy tay mình thật nặng nề, lúc nhà bọn họ tiết kiệm nhiều nhất cũng không có nhiều tiền như vậy.

Đối với gia đình như Vương Đằng, mười mấy, hai mươi vạn có thể chỉ là tiền tiêu vặt, nhưng đối với rất nhiều gia đình bình thường, nhiều năm cũng chưa chắc đã để dành được nhiều tiền như vậy.

“Không biết nàng rốt cuộc gặp việc khó xử gì?”

Vương Đằng thoáng nhìn bóng lưng rời đi của Lâm Sơ Hàm, suy nghĩ, rồi vẫn không yên lòng lắm, liền lặng lẽ đi theo.

Vương Đằng đi theo Lâm Sơ Hàm cả đoạn đường, phát hiện nàng chỉ về nhà.

Nhìn nàng vào nhà từ xa, hắn đang định rời đi thì đột nhiên thấy một đám người đi đến.

Trong đó dẫn đầu là một người đàn ông Tên đầu trọc mặc vest đen.

Có năm sáu thanh niên lưu manh đi theo phía sau hắn.

Vương Đằng dừng bước ngay lập tức, châm một điếu thuốc rồi đứng hút bên đường.

“Nhìn cái giề mà nhìn? Thằng chó!” Tên Tên đầu trọc mặc vest đen thấy Vương Đằng cứ nhìn chằm chằm bọn chúng nên hung dữ chửi một câu.

Vương Đằng không nói gì, hắn quay đầu đi chỗ khác.

Tên Tên đầu trọc mặc vest đen ấy cũng chẳng dây dưa, nhưng lại hùng hùng hổ hổ đi vào nhà của Lâm Sơ Hàm.

Nhà của Lâm Sơ Hàm là một tòa nhà dân ba tầng, thoạt nhìn thì rất cũ rồi, tầng một làm mặt tiền cửa hàng, mở một quán tạp hóa nhỏ.

Tên Tên đầu trọc mặc vest đen bước vào quán tạp hóa nhà Lâm Sơ Hàm, tiện tay lấy một chai coca uống một ngụm lớn.

Trong quán có một người phụ nữ trung niên, chắc là mẹ của Lâm Sơ Hàm, nàng đứng ở một bên, vẻ mặt kinh hoàng không dám hé răng dù một câu.

Ợ một hơi, Tên đầu trọc mặc vest đen quay đầu nhìn người phụ nữ trung niên nói :” Sao, chuẩn bị đủ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip