Chương 88 : Ngươi nhìn cái gì mà nhìn?
“Sau này nhất định phải tăng mạnh giáo dục tố chất tâm lý cho học sinh, đây đều là cái gì với cái gì chứ.” Sắc mặt thầy hiệu trưởng không được tốt, dạy dỗ một câu.
“Được rồi, thời gian không còn nhiều, nếu người đã đến đủ rồi thì xuất phát đi.”
“Ta là người dẫn đội của lần thi võ này – Lưu Văn Thạch, các ngươi có thể gọi ta là thầy Lưu, đừng nói nhảm nhiều, đều lên xe cả đi.” Một lãnh đạo Cục Giáo dục đứng ra nói.
Một đám thí sinh ào ào lên xe buýt.
Vương Đằng mặt dày ngồi cùng với Lâm Sơ Hàm, Dương Kiến ngồi ở phía trên bên trái hắn.
Lúc này hắn quay đầu lại nói: “Người vừa rồi chính là cậu của ta, làm việc ở Cục Giáo dục.”
“Hóa ra hắn chính là cậu của ngươi.” Vương Đằng hơi kinh ngạc.
Vậy thật khéo, cậu của Dương Kiến lại là người phụ trách công việc dẫn đội của khu vực bọn họ.
Một học sinh nam ngồi bên cạnh Dương Kiến cũng là học sinh lớp 12 – 8, lúc này nghe nói đến người đàn ông trung niên mà kể cả hiệu trưởng khi đối mặt đều phải có vẻ mặt ôn hòa lại là cậu của Dương Kiến, rất hưng phấn nói:
“Dương Kiến, cậu của ngươi lại là lãnh đạo Cục Giáo dục, có ngươi ở đây, hắn nhất định quan tâm đến chúng ta.”
Vài người bạn cùng lớp gần đó đều ào ào phụ họa theo.
Dương Kiến nhận được một lần khen ngợi này, mặt mày ửng hồng, đắc ý nói: “Đó là đương nhiên rồi, nhưng mà các ngươi đừng biểu hiện ra ngoài, tránh tăng thêm phiền toái cho cậu của ta, hiểu ở trong lòng mà không nói ra, hiểu ở trong lòng mà không nói ra nhé!”
“Suỵt ~”
Vài bạn học vội vàng hạ thấp giọng, lặng lẽ meo meo, giống như có chung bí mật.
…
Xe buýt chạy về phía bờ biển.
Khi nhìn thấy con đường quen thuộc, Vương Đằng không khỏi cảm thán mình thật sự may mắn, trường thi đều ở những nơi quen thuộc.
Võ quán Cực Tinh, lúc này đã quét sạch tất cả đệ tử Võ Đồ rồi, toàn bộ võ quán hoàn toàn yên tĩnh.
Đối với việc các thí sinh đến đây, bảo vệ trực tiếp cho đi.
Xe buýt dừng lại ở bãi đỗ xe của võ quán, các thí sinh lục tục xuống xe, rất nhiều người chưa từng đến võ quán Cực Tinh, tò mò quan sát bốn phía.
“Đây là võ quán Cực Tinh à, một trong ba võ quán lớn của khu vực Hoa Hạ!”
“Quả nhiên không phải tầm thường!”
“Hả, ba tòa nhà kia rất kỳ quái nha, hơi giống cái gì ấy… (hình dáng cụ thể mời đọc lại chương 2)”
Lực chú ý của mọi người lập tức bị hấp dẫn. Các học sinh nam thì cười đểu, các học sinh nữ thì nhìn đỏ bừng mặt, thầm phỉ nhổ không thôi.
“Vị đại nhân kia quả là có sở thích khác người!” Lưu Văn Thạch đi xuống từ trên xe con của mình, nhìn thấy một cảnh như vậy, không khỏi cười khổ.
Dưới dẫn dắt của Lưu Văn Thạch, đoàn xe này đến võ quán Cực Tinh không lâu, sau đó lại có hai đoàn xe khác lục tục đến đây.
Ít nhất có một phần ba thí sinh thi võ của Đông Hải tập trung ở đây.
Các thí sinh đi xuống từ trên xe, túm năm tụm ba với nhau, âm thanh vô cùng ồn ào.
“Không nghĩ tới chúng ta lại được phân đến võ quán Cực Tinh tiến hành đánh giá cấp bậc!”
“Bên chỗ võ quán Lôi Đình và võ quán Bách Luyện kia chắc cũng có không ít thí sinh nhỉ. Ba võ quán lớn nhất này luôn vô cùng coi trọng thi võ, hàng năm đều tranh giành làm trường thi để quan sát thí sinh
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền