ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Võ Đạo Toàn Thuộc Tính

Chương 94. Hiệu trưởng, ngươi có võ công tuyệt thế gì muốn truyền cho ta sao? (2)

Chương 94 : Hiệu trưởng, ngươi có võ công tuyệt thế gì muốn truyền cho ta sao? (2)

Thì ra khi Vương Đằng tham gia kỳ thi võ, Vương Thịnh Quốc đã đi công tác mất rồi, hắn vốn không ngờ tới Vương Đằng sẽ có thể thông qua lần kiểm tra đánh giá này.

Lý Tú Mai lại để điện thoại di dộng xuống, ngồi một mình trong nhà mà lo lắng suông.

Chỉ có thể yên lặng cầu nguyện Vương Đằng có thể bình an trở về!

Còn về chuyện hắn có thi đậu chuyên ngành Võ Đạo được hay không, nàng lại không hi vọng nhiều đến vậy.

Giữa trưa, các thí sinh ăn cơm trong phòng ăn của võ quán Cực Tinh.

Võ quán Cực Tinh muốn biểu hiện sự hào phóng của mình, toàn bộ cơm trưa là buffet, hơn nữa còn miễn phí, cho… các thí sinh thi võ ăn đủ.

Vương Đằng và Lâm Sơ Hàm, Dương Kiến ngồi một bàn ăn cơm.

Mấy thí sinh thi võ khác ở lớp 12 – 8 xúm lại bốn phía, từng người vô cùng thân quen mà đi qua chào hỏi Vương Đằng.

Trước khi chưa biết thực lực của Vương Đằng, toàn bộ bọn họ đều chỉ đứng xa nhìn mà không gần gũi với hắn.

Hiện tại thấy hắn đã đạt tới Võ Đồ cực hạn, bỗng hoàn toàn đổi nét mặt, thay phiên chen chúc nhau mà tới làm quen.

Ngay cả thí sinh các lớp khác cũng chứng kiến “phong độ tuyệt thế” của Vương đại thiếu chúng ta, trên thực tế vẫn muốn đến xem, hắn rốt cục có chỗ nào trâu bò.

Đáng tiếc, Vương đại thiếu ta từ đầu đến cuối chỉ trưng ra gương mặt lạnh lùng, dáng vẻ vật sống chớ lại gần còn hơn cả ngày thường!

Trước kia các ngươi lạnh nhạt hờ hững với ta, hiện tại ta lại khiến các ngươi không với cao nổi, hừ!

Hơn nữa tên này lớn lên xấu như thế, là nam hay nữ? Ai da má ơi còn bị hôi nách, không nên tới gần —— xấu xí, ta từ chối!

Ăn cơm xong, còn thời gian nghỉ ngơi một giờ.

Mấy vị lãnh đạo trường Trung học Đông Hải số 1 mặt mày tươi cười mà cùng đến đây: “Ngươi chính là bạn học Vương Đằng phải không, quả nhiên là tuấn tú lịch sự, cốt cách thanh kỳ…”

“Hiệu trưởng, ngươi có võ công tuyệt thế gì muốn truyền cho ta sao? Sau đó để ta đi cứu vớt thế giới?” Vương Đằng bỗng nhiên nói.

“…” Hiệu trưởng!

“…” Lâm Sơ Hàm.

“…” Dương Kiến.

“…” Bạn học xung quanh.

“Ha ha, bạn học Vương Đằng thật hài hước.” Hiệu trưởng cười khan nói.

“Không có sao? Thật đáng tiếc quá!” Vương Đằng bày ra dáng vẻ vô cùng tiếc nuối, như thực sự muốn đi cứu vớt thế giới vậy.

Hiệu trưởng vạch đen đầy đầu, cảm thấy nhiều năm dày công tu dưỡng của mình sắp sụp đổ.

Tiểu tử đần độn ngươi, đứng đắn chút cho lão tử, ta đang nói chuyện chính sự với ngươi có được hay không, ai nói chuyện cứu vớt thế giới gì với ngươi đâu.

Đó là chuyện mà chúng ta phải quan tâm sao?

Mắt thấy gân xanh trên trán hiệu trưởng lại bắt đầu nổi lên, Vương Đằng vội vàng nói: “Hiệu trưởng, ngươi tới đây là muốn nói chuyện gì? Ngươi tiếp tục đi!”

Hiệu trưởng hít một hơi thật sâu, khôi phục lại vẻ mặt ôn hoà kia lần nữa, nói: “Ta tới là để cảm ơn ngươi đã mang về vinh dự cho trường học chúng ta, đồng thời cũng hi vọng sau này ngươi có thể tiếp tục cố gắng, tranh thủ trổ hết tài năng ở kỳ thi thực chiến sắp tới, mang lại vẻ vang cho trường Trung học Đông Hải số 1 chúng ta!”

“Hiệu trưởng, mang vinh dự về cho trường vốn là điều học sinh chúng ta phải làm, nhưng năng lực ta có hạn, thành tích bình thường đã rối tinh

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip