Chương 112. Trộm lười nửa ngày nhàn (1)
Giờ này khắc này, hắn muốn lại một lần nữa nghe được tiếng của Nghiêm Chiêu Kha, muốn chính miệng mang thắng lợi nói cho cô!
Tiếng chuông di động lọt vào tai, Lâu Thành có chút khẩn trương lại có hơi thấp thỏm, nhưng càng nhiều là vui sướng cùng chờ mong.
“Alo, Chanh Tử?” Điện thoại kết nối, thanh âm quen thuộc của Nghiêm Chiêu Kha vang lên.
Lâu Thành thốt ra: “Mình thắng rồi!”
Đầu kia điện thoại lặng lẽ ngắn ngủi, hít thở giống như nặng nề thêm vài phần: “Thật? Mình đọc sách ít, cậu đừng gạt mình nha!”
Trong thanh âm Nghiêm Chiêu Kha có thêm vài phần ngạc nhiên lẫn vui mừng, hiển nhiên đã tin tưởng.
“Cậu nghe, chung quanh hò hét.” Lâu Thành đưa điện thoại di động điều thành loa ngoài, ở ngoài phòng thay quần áo nhắm ngay khán đài, hò hét Lâu Thành Lâu Thành còn không dứt bên tai.
“Mình, mình cũng có chút cảm giác đang nằm mơ, thẳng thắn nói nha, cậu đừng tức giận, mình thật ra không có lòng tin gì...” Nghiêm Chiêu Kha nói.
Lâu Thành tắt loa ngoài, tiến vào phòng thay quần áo, ngồi ở trên băng ghế kim loại, cười tủm tỉm trả lời: “Mình vốn cũng không có lòng tin gì, nhưng không phải có tiếng ca cổ vũ của cậu sao? Nó so với cổ vũ bình thường lợi hại hơn nhiều, ít nhất giúp mình đề cao gấp đôi thực lực!”
Nghiêm Chiêu Kha bên kia truyền đến tiếng cười nhẹ đau khổ áp chế lại chưa thể nhịn xuống, một hồi lâu mới nói: “Cậu hài quá nha...”
Nói xong, giữa hai người xuất hiện lặng lẽ, tiếng hít thở cách ống nghe cùng sóng điện mơ hồ có thể nghe.
“Cảm giác không có gói biểu cảm cũng không biết nói chuyện phiếm.” Lâu Thành chủ động đùa.
Nghiêm Chiêu Kha cũng cười theo nói: “Đúng vậy đúng vậy, đối thoại cũng trở nên xa lạ, mau, thành thật khai ra, cậu là như thế nào thắng chuyên nghiệp cửu phẩm!”
Cô cố ý dùng giọng điệu nói chuyện phiếm trên mạng, lấy hóa giải xấu hổ
lần đầu điện thoại.
“Mình có hai lần thiếu chút nữa đã thất bại...” Lâu Thành mang chuyện trận đấu nhặt trọng điểm miêu tả một lần, giữa đó chú trọng tương tác với Nghiêm Chiêu Kha, mà không phải một hơi nói xong, chờ lúc kể đến mình thắng lợi, hai người nói chuyện phiếm một lần nữa trở nên thông thuận cùng thân quen hẳn lên.
“Hê hê, may mà Nghiêm huấn luyện viên cậu nói cho mình Hô Khiếu Bát Hình vấn đề một hơi đó, bằng không mình còn không nắm được một cơ hội kia.”
Hắn nhân cơ hội lại khen Nghiêm Chiêu Kha một câu.
Nghiêm Chiêu Kha cười nhẹ nói: “Mình là dựa vào đầu não ăn cơm!”
“Còn có tiếng ca cổ vũ khuyến khích.” Lâu Thành trôi chảy bồi thêm một câu.
Nghiêm Chiêu Kha hừ một tiếng: “Mình chỉ là nhất thời tâm huyết dâng trào.”
Nói xong, cô nói tránh đi: “Chanh Tử, mình mới phát hiện, chờ sang năm mới đi học, cậu cũng tính là cao thủ thứ hai võ đạo xã rồi! Lúc này mới bao lâu, luôn cảm giác cậu bị người ngoài hành tinh nhập vào người ~ “
Âm cuối của cô mang theo tiếng cười, lay động lỗ tai Lâu Thành, vui sướng trong lòng Lâu Thành dần dần trở nên lâu dài, càng thêm sâu sắc, mỉm cười nói: “Mình cảm thấy, cọc Âm Dương cùng bộ phận Bạo Tuyết Nhị
Thập Tứ Kích của cậu đã sớm nắm giữ, chỉ là chưa có kinh nghiệm thực chiến gì, chờ có rèn luyện phương diện này, thực lực nghiệp dư tam phẩm khẳng định có, nếu không như vậy? Sau khi đi học, mình thường xuyên thực chiến với cậu, để Thi huấn luyện viên làm trọng tài.”
Hắn theo bản năng muốn tiếp xúc nhiều hơn với Nghiêm Chiêu
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền