Chương 1261. Không chiến (2)
“Ừ ừ, cố lên!” Cô gái lập tức trả lời, tiếp theo cắn cắn môi, bồi thêm một câu, “Nếu lần này cậu có thể hoàn thành mục tiêu, mình, mình lấy một ngày, lấy một ngày, emmmm, mình cái gì cũng nghe lời cậu!”
Trong đầu Lâu Thành tựa như có thể phác họa ra vẻ mặt cùng bộ dáng lúc này của tiểu tiên nữ, khóe miệng không tự giác cong lên suy nghĩ vài giây, nửa nói giỡn trả lời biểu cảm “Lỗ mũi phun khí”:
“Mình nếu thua, khẳng định là vì cái cổ vũ này khiến mình không thể bình tĩnh...”
“Trách mình à?” Nghiêm Chiêu Kha vừa bực mình vừa buồn cười.
Vợ chồng son không chém thêm nữa, Lâu Thành buông di động, nhắm mắt lại, để suy nghĩ chậm rãi trầm ngưng, kết ra băng tâm, từng chút một điều chỉnh trạng thái thân thể của mình.
...
Trong gian phòng nghỉ nào đó của một bên khác, Phùng Trí đứng ở trước gương, cầm keo xịt tóc, bôi xịt mái tóc còn lại không có mấy, mang chúng nó chỉnh tới vị trí thích hợp nhất.
Lúc làm chuyện này, hắn ánh mắt chuyên chú, vẻ mặt nghiêm túc, giống như
kiếm khách cổ đại trước khi quyết đấu với người ta, luôn cần dâng hương trai giới, tắm rửa sạch sẽ.
Thành kính với kiếm, coi trọng với địch!
Làm xong tất cả cái này, Phùng Trí phủi quần áo võ đạo màu gạo trắng, lưng bỗng nhiên thẳng tắp, thong thả hướng bàn dài đặt thanh “Tề Thiên Kiếm” kia bước đi.
Vươn bàn tay phải ra, cầm thân vỏ, trịnh trọng cầm lấy, bốn phía nhất thời có gió khẽ vấn vít. Gã xoay người, nhìn về phía cửa, một bước lại một bước đi qua.
...
Mười lăm phút đồng hồ sau, trận đấu thứ tám ba mươi hai vào mười sáu mở
màn che, ánh đèn chiếu ra hai đầu “đường” trong vắt, Lâu Thành một thân xanh đen cùng Phùng Trí áo bào trắng khẽ dao động hầu như đồng thời hiện thân.
Bọn họ thu liễm khí thế, ánh mắt bình thản tiếp xúc, ở trong sân đá khẩn cấp đổi mới tu bổ tiến lên như thường, đi tới vị trí dự định ở hai bên của trọng tài.
Không có gì trì hoãn, “thời gian đối thoại” bắt đầu.
Phùng Trí nâng lên tay trái nắm vỏ, hành một lễ, động tác tiêu chuẩn không có chút tỳ vết, tựa như với gã mà nói, trận đấu xuất kiếm chính là việc thần thánh.
Cho đến khi đối phương hoàn lễ, gã ngây ra chưa mở miệng, như kém ăn nói, nhưng Lâu Thành rất rõ, trong trường hợp tư nhân Phùng Trí suy nghĩ
nhanh nhẹn, giỏi về trao đổi.
Gã không nói lời nào, chỉ bởi vì vậy là không tôn trọng đối với kiếm!
Tất cả tâm linh giao phong, ngôn ngữ kích thích, đều là không tôn trọng đối với kiếm!
Lâu Thành cũng không tính lấy lịch sử đen tối kích thích kẻ địch, nói không chừng Phùng Trí còn lấy điều này làm kiêu ngạo, hắn cũng giữ sự
trầm mặc, giấu khí thế vào trong, khiến ngọn lửa màu đỏ rực, tím nhạt…
cân bằng ngưng ra, vờn quanh xoay tròn.
Ba phút nhanh chóng trôi qua, trọng tài đã lui tới biên giới giơ lên tay phải, vung mạnh xuống nói:
“Bắt đầu!”
Keng!
Tiếng kim loại vang lên réo rắt ngân nga quanh quẩn, Phùng Trí rút ra trường kiếm như một hồ nước mùa thu, hướng về phía trước liên tục chém hai lần, tựa như đang lấy hư không làm giấy trắng vẽ một cái xiên!
Vù vù hai tiếng, vầng trăng non màu xanh mỏng như cánh ve lại nén cao độ
hiện ra, một trước một sau, giao nhau trùng điệp xé rách không khí.
Lâu Thành chưa tránh né, quả cầu lửa vàng óng sau lưng xoay chuyển, đánh ra.
Kiếm quang như trăng non tới gần, giống như vũ khí chân thật
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền