ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Võ Đạo Tông Sư

Chương 1271. . Mưa gió sắp đến

Chương 1271. Trước có rồng, sau có hổ (1)

Đổi làm mọi khi, nhạc đệm như vậy rất nhanh sẽ bị áp chế, nhưng giờ này khắc này, đầu gã co rút đau đớn, tinh thần suy yếu, thế mà không có cách nào nhanh chóng thoát khỏi khốn cảnh.

Rắc!

Băng tuyết bao trùm vai trái Lâu Thành bị trường thương vụt vỡ, xương cốt vỡ ra từng tấc.

Nếu không phải thời điểm cuối cùng “Kinh Thế Nhất Thương” mất đi khống chế, hắn nhất định gãy xương bả vai mang tính vỡ nát, thân thể gặp tổn thương nghiêm trọng, hơn nữa khả năng thật lớn đứng không vững bước chân, rời khỏi lôi đài!

Phành! Lâu Thành vặn lưng, thừa dịp Hoàng Khắc còn bị Cửu Tự Quyết đầy đủ ảnh hưởng, nắm tay phải đánh thọc sườn, đánh trúng cán thương, “Viêm Đế” thẩm thấu vào, ầm ầm bùng nổ.

Ầm!

“Băng Ly” bắn bay, phát ra tiếng gào thét, Lâu Thành cất bước xông lên, nắm tay nhắm thẳng mặt Hoàng Khắc.

Hoàng Khắc trong hoảng hốt làm ra quyết đoán, vứt bỏ trường thương, nâng cánh tay đón đỡ.

Trong một tiếng nổ mỏng manh, Lâu Thành quỷ dị đổi hướng, vòng đến phía sau Hoàng Khắc, phồng lên cơ bắp, lưng đối lưng dán sát người tung cú húc.

Phành!

Hoàng Khắc lảo đảo về phía trước, nửa là giảm bớt lực, nửa là điều chỉnh.

Gã vừa khôi phục lại, Lâu Thành một lần nữa áp sát, khí huyết thầm vận chuyển, chữ “Đấu” bùng nổ.

Phành! Hắn triển khai cánh tay, vung nắm tay phải ra, đánh vào trên cánh tay đối thủ kịp thời đón đỡ, hỏa kình cực có sức bật khiến Hoàng Khắc lại lui một bước.

Một lần lui này, vị trí “trao đổi” với Lâu Thành gã đã đạp ở trên đường biên!

Thấy một màn như vậy, Lâu Thành như mãnh thú khát máu, lần nữa sử dụng

“Đấu” tự quyết đơn giản hoá, xoay người vụt chân.

Hoàng Khắc giơ chân đón đỡ, thân thể lắc lư lảo đảo.

Đến tiếp! Lâu Thành nỏ mạnh hết đà mao mạch vỡ nát không ít, mắt đỏ lên, lần thứ ba dùng “Đấu” tự quyết đơn giản hoá!

Phành!

Hắn đấm thẳng nắm tay phải, bị hai cánh tay Hoàng Khắc giao nhau trọng điệp ngăn trở, nhưng lực lượng khủng bố kia khiến gã rốt cuộc đứng không vững nữa, không thể không hướng lui về phía sau hai bước.

Một lần rút lui này, Hoàng Khắc lập tức biết không ổn, bỗng nhiên dừng tư thế, suy nghĩ xuất thần, tiếp theo mơ hồ một tiếng thở dài, tựa như

đang than thở năm tháng hoàng kim không còn nữa, đang than thở anh hùng tuổi xế chiều.

Gã đã đứng ở ngoài sân.

Trọng tài giơ tay phải, thanh âm trầm thấp nói:

“Lâu Thành thắng!”

Tiếng trọng tài lọt vào tai, Lâu Thành lập tức nhẹ nhàng thở ra, vai trái đau đớn, thân thể run rẩy cùng đầu co giật, đồng thời ùa vào trong lòng hắn.

Nhìn Hoàng Khắc như cây lao đứng ở ngoài đường biên, nhìn từng tầng chỗ

ngồi khán đài cất cao sau lưng gã, nhìn một lại một bóng người dày đặc kia, Lâu Thành đột nhiên có chút thổn thức, nhớ tới cảnh tượng lần đầu tiên nhìn thấy vị “Thương Vương” này.

Đó là trước Tết đại học năm thứ hai của mình, đại biểu Băng Thần tông đi Hải Tây môn hoàn lễ, lúc đó Hoàng Khắc tuy trước sau như một trầm mặc chất phác, nhưng khí thế thầm giấu, chỉ riêng ánh mắt tầm thường đã có thể làm người ta phát lạnh khắp cả người.

Trong bất tri bất giác, đã bốn năm trôi qua, đổi làm hắn lúc trước, không, cho dù chỉ là đổi làm trước khi “Võ Thánh chiến” bắt đầu thi đấu còn chưa trải qua mấy lượt chiến đấu kịch liệt, hôm nay kết quả đều sẽ

đảo gược lại.

Đáng tiếc, thời gian là vô tình nhất, cho dù cường giả ngoại

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip