ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Võ Đạo Tông Sư

Chương 1282. . Chúc thọ (2)

Chương 1282. Giấc mộng lúc ban đầu (2)

Lâu Thành thở phào, đưa tay vươn về phía Lương Nhất Phàm, làm ra tư thái kéo gã dậy.

Lương Nhất Phàm cũng không chậm trễ, lấy tay bắt lấy, đứng dậy, chỉ có uể oải cùng mất mát, không thấy mây đen cùng trầm thấp dựng thẳng ngón cái nói:

“Cậu hôm nay quả thật là người tốt hơn.”

“Vận khí tương đối tốt.” Lâu Thành khiêm tốn một câu.

Lương Nhất Phàm cười lắc lắc đầu, tập tễnh rời khỏi hố, rời khỏi lôi đài, đi trở về phòng nghỉ ngơi riêng, thấy “Ý Hậu” Phí Đan chờ ở cửa.

“Cầm tới cho cậu chút đan dược trị liệu băng hỏa nội thương.” “Ý Hậu”

phong tư yểu điệu cười tủm tỉm mở miệng.

“Thật ra ổn mà.” Lương Nhất Phàm thở hổn hển, mở ra cửa phòng.

Phí Đan bước chậm đi theo phía sau, thuận miệng hỏi:

“Cảm giác thế nào?”

“Có chút tiếc nuối, nếu tôi có thể phán đoán chuẩn xác mục đích của cậu ta, sớm sử dụng Giai tự quyết, không đến mức bị đánh dừng lại, không có cơ hội dùng nữa, nếu thế, phần thắng không nhỏ, nhưng võ đạo không có nếu như.” Lương Nhất Phàm rộng lượng cảm thán.

“Ý Hậu” trầm ngâm một phen, mỉm cười nói:

“Theo ý tôi, chủ yếu là cậu quá ‘hàm hậu’, không thể so với sự ‘láu cá’

của cậu ta.”

“Binh bất yếm trá thôi, đây mới là chiến đấu bình thường và hợp lý.”

Lương Nhất Phàm lắc đầu mỉm cười, thở dài một câu, “Qua một năm đến năm rưỡi nữa, cậu ta sẽ càng thêm đáng sợ.”

...

Trong phòng nghỉ, Lâu Thành gột rửa bụi bậm phối hợp bác sĩ xử lý tốt thương thế thân thể.

Nghiêm Chiêu Kha cũng gửi tin nhắn tới, quan tâm hỏi:

“Cảm giác thế nào?”

Cô lúc trước thấy Lâu Thành mình đầy thương tích, lảo đảo tiếp nhận hoan hô, đã tràn đầy đau lòng.

Lâu Thành nghĩ chút, “mỉm cười” trả lời:

“Cũng không tính là quá nghiêm trọng, chính là bị thương tương đối nhiều, lúc đánh bán kết nhắm chừng chỉ có thể khôi phục bảy phần, hôm nay liều dữ quá.”

Cuối cùng trong lượt điên cuồng đó, hắn lấy công thay thủ, không phòng ngự, cho dù đối phương phản kích, cũng chỉ là tránh yếu hại, phòng ngừa bị trực tiếp đánh trúng, nhưng kình lực ma sát thương tổn không thể tránh được, hơn nữa số lượng không ít.

Không đợi cô gái nhắc lại việc này, hắn “cười xấu xa” nói:

“Cái này cũng không phải trọng điểm, thắng Lương Nhất Phàm vui vẻ cùng kích động cũng kém một việc khác. Hề hề, mình phải nghiêm túc suy xét ngày nào đó sống như thế nào.”

Khuôn mặt xinh đẹp của Nghiêm Chiêu Kha nhất thời đỏ ửng, hướng màn hình xùy một tiếng, “chó ngáo trợn mắt” nói:

“Mình trước kia sao không biết cậu lưu manh như vậy!”

“Sao có thể không biết?” Lâu Thành “nhướng mày cười” nói, “Người nào đó thường xuyên kêu lưu manh, đại lưu manh, lưu manh thối.”

“... Cậu thay đổi rồi... Cậu trước kia không phải như thế!” Cô gái “xấu hổ và giận dữ muốn chết” .

Trong liếc mắt đưa tình, “Long Vương” tốn năm phút đồng hồ, không bị

thương gì cả đánh bại Thục Sơn trai La Tiên, top 4 “Võ Thánh chiến” chính thức sinh ra.

Đây cũng là lần đầu tiên Lâu Thành đứng vào top 4 danh hiệu chiến.

Bởi vì chỉ còn bốn vị cường giả, nghi thức rút thăm cử hành ngay sau đó, Lâu Thành nhận được thông báo sửa sang lại quần áo, cầm di động, rời phòng nghỉ, hướng khán đài ban tổ chức đang đứng bước vào.

Nửa đường, Nghiêm Chiêu Kha rất chờ mong hỏi:

“Chanh Tử, cậu muốn rút trúng vị nào?”

“Ặc, ‘Trảm Thần Đao’ đi, ít nhất có thể chờ mong hắn lật thuyền trong mương.” Lâu Thành “thở dài” nói.

Đây chỉ là chờ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip