Chương 1287. Chúc thọ (2)
Lâu Thành nhịn không được sờ sờ khóe miệng, nơi này bị thương lại khỏi, khỏi rồi lại bị thương, răng rụng lại mọc, mọc lại rụng, cũng sắp là bệnh cũ năm xưa rồi.
Bởi “Long Vương” cũng từng quát tháo địa khu chiến loạn, cùng đám người
“Ý Hậu” cũng coi như có tiếng nói chung, không khí bữa tiệc dần dần khôi phục.
Không hề nghi ngờ, hắn nghe nhiều nói ít, nhưng mỗi lần mở mồm, luôn có thể khiến bàn ăn tĩnh lặng.
“ ‘Chiến Thần’ kia nếu có thể nghe được đánh giá của cậu, hậu bối hắn sợ
là không đè được ván quan tài của hắn...” Ngô Mặc Liên bị lời bình cay độc của “Long Vương” làm cho liên tục lắc đầu.
Ài, ở đây cũng chỉ có hắn có thể nói như vậy, đương nhiên, bởi vì “Chiến Thần” đã chết ở dưới tay hắn.
Thi lão đầu cũng gợi lên hồi ức, đang định thổi phồng quá khứ mình đánh chết cường giả cùng cảnh giới, bỗng nhiên thấy “Long Vương” liếc về phía cửa.
Ngay sau đó, đệ tử không nên thân của ông đứng dậy, mỉm cười đi qua, mở
cửa nói:
“Tới khéo, không bằng tới khéo.”
“Ừm.” Lâm Khuyết cạnh cửa không bởi hắn nói linh tinh mà vẻ mặt có chút biến hóa.
Hắn cũng xách hai vò rượu, tới bên cạnh Thi lão đầu, im lặng vài giây, mở miệng nói:
“Thi huấn luyện viên, ông bà ngoại tôi bảo tôi mang hai vò nhà mình chôn ủ hai mươi năm tới đây, chúc ngài phúc như Đông Hải, thọ tỷ Nam Sơn.”
Lúc nói lời chúc mừng, Lâu Thành cười ha ha chờ anh vợ xuất hiện tạm nghỉ, lắp bắp, xấu hổ… các loại biểu hiện, nhưng Lâm Khuyết từ đầu tới đuôi, bình tĩnh tự nhiên, không có phản ứng khác.
Lời kịch xấu hổ như vậy quê một cục như vậy, cậu rốt cuộc lấy tâm tình như thế nào nói thông thuận như vậy? Lâu Thành âm thầm lắc đầu, nói thầm: không có ý nghĩa, không có ý nghĩa...
...
Trong một tòa biệt thự bên cạnh Ngô Việt hội.
Hoàng Khắc chất phác khô khan chà lau xong “Băng Ly Thương”, từ trong tủ
rượu lấy ra chai rượu thanh ngọc chạm thành, rót cho bản thân một ly, màu tiếp cận hồ nước.
Trịnh Du đệ tử của hắn, còn đang cố gắng xung kích ngoại cương nghi hoặc nói:
“Sư phụ, sao ngài bỗng nhiên muốn uống rượu?”
Sư phụ nhà mình nhất quán là cất chứa thưởng thức chiếm đa số.
Mà một vị đệ tử khác Tiễn Khải Việt thì nhìn vị trí ban công, nhìn ra phương xa nói: “Hôm nay là Băng Thần tông Thi tiền bối mừng thọ sáu mươi lăm tuổi, sư phụ muốn tặng chai rượu cho ông ấy à?”
Nhưng tự mình nếm trước một ngụm là đạo lý gì?
Hoàng Khắc chưa mở miệng, cầm chén rượu, chậm rãi đi đến ban công, nhìn phương hướng chỗ Thi gia, trầm mặc một lát sau đó mới nói:
“Không cần, cả hai cũng không có giao tình gì.”
Nói tới đây, giọng điệu hắn bỗng nhiên có vài phần mơ hồ:
“Lúc ta bái vào tông môn, chính là giai đoạn hắn vẻ vang cường thịnh nhất, ta luôn lấy hắn làm mục tiêu, muốn tìm một cơ hội khiêu chiến hắn, đáng tiếc, mãi không thể đạt thành tâm nguyện này.”
“Mà bây giờ...” Hắn hiếm thấy hiện lên một nụ cười, “Chúng ta đều già rồi.”
Bọn họ loại cường giả này, già thêm ba mươi tuổi, đánh phi nhân cũng là dễ như trở bàn tay, nhưng so sánh với tráng niên thanh niên cùng cấp bậc, quả thật không thể không chịu già.
“Thương Vương” Hoàng Khắc không thở dài, bưng lên chén rượu, hướng phía Thi gia một hơi uống cạn, kính một ly từ xa.
...
Sau tiệc mừng thọ, có cáo từ, có tiếp tục nói việc năm đó.
Lâu Thành sợ anh vợ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền