ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Võ Đạo Tông Sư

Chương 1290. . Quá khứ gieo trồng, hôm nay thu hoạch (1)

Chương 1290. Thoáng như hôm qua (2)

“Lâu Thành!” Tiếng hò hét của khán giả bành trướng, làm hắn tỉnh táo lại, trước mắt không hiểu sao hiện lên trận đấu top 8 vào top 4 vừa rồi.

Đối thủ là “Hộ Hải Trường Đê” Mã Hưng Hoành, “Huyền Vũ Chân Kiếm” cùng tuyệt học Thủy bộ của gã quả thật không tầm thường, danh xưng siêu nhất lưu danh xứng với thực, nhưng mình cũng không cô phụ hơn một năm qua

“Long Vương” rèn giũa và bản thân trưởng thành, sau khi giải quyết rất nhiều “phiền toái”, cuối cùng thắng được.

Đương nhiên, thương thế lưu lại cũng không tính là nhẹ, lúc vòng bán kết có thể khôi phục tám chín phần coi như ông trời phù hộ rồi.

Trong suy nghĩ ùn ùn, Lâu Thành chỉ cảm thấy lưng, ngực bụng cùng hai cánh tay hai chân đều co rút đau đớn từng đợt.

...

Trong ghế lô khách quý, “Không Sào Lão Nhân” Ngô Mặc Liên và bạn tốt đồng chí Thi Kiến Quốc sóng vai mà ngồi, vừa rút ra thuốc lá cuốn nhà mình, vừa cười ha ha nói:

“Trò giỏi hơn thầy nha, đồ đệ tốt ông dạy!”

“Hơn thầy? Còn sớm!” Thi lão đầu hừ một tiếng, “Năm đó tôi nếu là đi đánh danh hiệu, lấy mười cái trở lên dễ dàng, nào như nó, ngay cả quyền khiêu chiến cũng còn chưa lấy được một lần.”

Năm đó cũng chưa có “Long Vương” cùng “Võ Thánh”... Ngô Mặc Liên oán thầm một câu, quay sang cười nói:

“Tôi thấy ông rất rảnh rỗi đó, còn chuyên môn tới xem trận đấu, sao không thu vài đồ đệ nữa, dạy dỗ cho tốt, làm cống hiến cho tông môn cho quốc gia!”

Thi lão đầu liếc ông, cười khà khà nói:

“Ông cũng không phải không biết tôi, có một đệ tử không nên thân là tốt rồi, nào còn có rảnh? Ngô lão đầu, nói đi, có phải có mối quan hệ nào muốn bái tôi làm thầy, tìm ông nói tốt giúp hay không? Ông trực tiếp thu là được, tốt xấu chỉ yếu hơn tôi một bậc như vậy.”

“Tôi coi như nhìn thấu ông rồi, so với tôi còn lười hơn!” Ngô Mặc Liên tránh nặng tìm nhẹ.

Lúc này, rút thăm đối trận vòng bán kết sắp bắt đầu, ông mang ánh mắt ném ra bên ngoài.

Thi lão đầu cười thầm, nói thầm:

Lão già ta nếu là lại thu vài đồ đệ, kết quả không dạy dỗ ra ngoại cương, vậy chẳng phải là mất hết mặt mũi?

Còn có thể khiến thằng nhóc thối đó dương dương tự đắc!

...

Nhìn ban tổ chức đưa tay vào thùng, Lâu Thành cố gắng để cho mình hít thở giữ được sự đều đều.

Đối với ta đối với Chihuahua mà nói, kết quả tốt nhất chính là rút trúng nhau, để “Võ Thánh” và “Kỳ Lân” bắt cặp chém giết.

Lịch trình tiến giai của Đổng Phách Tiên xấp xỉ với ta, tốt hơn “Võ Thánh”, có khả năng không nhỏ đào thải đối phương, mà mặc kệ bọn họ ai thắng ai thua, sau một phen đại chiến như Sao Hỏa va chạm Địa Cầu như

vậy, khẳng định đều sẽ suy yếu đi rất nhiều, vậy sẽ tiện nghi ta hoặc Nhâm Lỵ. Ừm, điều kiện tiên quyết là, chúng ta không đánh đến lưỡng bại câu thương, bị thương rất nặng, phương diện này, ta vẫn có chút lòng tin...

Hy vọng “ngôi sao may mắn” của Nhâm Lỵ tiếp tục tỏa sáng...

Ý niệm của hắn chợt lóe qua, người phụ trách ban tổ chức triển lãm quả

cầu thứ nhất:

“Thượng Thanh tông, ‘Võ Thánh’ Tiền Đông Lâu.”

Ngay sau đó, hắn lấy ra quả thứ hai, cao giọng hô:

“Câu lạc bộ Long Hổ, Lâu Thành!”

Nghe được kết quả này, Lâu Thành bỗng nhiên muốn cười, giống như năm trước, mình gặp vị mạnh nhất kia, nhưng cũng có khác biệt rất lớn, “Võ Thánh” trạng thái không bằng “Long Vương” khi đó, mà mình

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip