ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Võ Đạo Tông Sư

Chương 1300. . Đại sinh cơ trong đại phá diệt (2)

Chương 1300. Dự bị - Võ Đạo Tông Sư (Bản Dịch)

Trong lúc nói chuyện tào lao, di động của hắn vang lên lần nữa, lại là

“Lạc Hậu” .

“Chị Ninh, Đổng Phách Tiên xác nhận rút khỏi trận đấu?” Sau khi tiếp, Lâu Thành bật thốt lên hỏi.

Ninh Tử Đồng cười ha ha nói: “Không, chị là nói cho em, hắn bị thương là rất nặng, nhưng quyết định tiếp tục dự thi, dù sao chỉ một trận như vậy.”

“Lấy sự kiêu ngạo cùng tự đại của Đổng Phách Tiên, khẳng định là cho rằng mình nửa tàn phế cũng có khả năng thắng em! Hơn nữa nắm chắc không nhỏ!”

Lâu Thành nghe mà cười một tiếng, chỉ cảm thấy chiến ý từng chút một trào ra cùng thiêu đốt:

“Vậy em mỏi mắt mong chờ.”

Ngày hai mươi mốt tháng năm, tám giờ tối, Cửu Vấn quán.

Khán đài bốn phía người đông như biển, hò hét rung trời, Lâu Thành đứng ở giữa, không hiểu sao nhớ tới cảnh tượng trận chung kết tổng hội võ đạo đại học, nhất thời như đã mấy đời.

Phía trước hắn, Đổng Phách Tiên rời khỏi lối ra, từng bước một đi tới, mặc quần áo võ đạo màu trắng nhạt xen lẫn đỏ thẩm, dáng cao lớn, chừng ngoài 1m9, nhưng không tỏ ra cồng kềnh, ngược lại có cảm giác thon dài.

Thái dương Đổng Phách Tiên chải hướng lên trên, đầu tết búi tóc phong cách cổ xưa, ngũ quan không tính là xuất chúng, nhưng đường cong rõ ràng, đường nét kiên cường, tự có vài phần tư thái dương cương uy mãnh, bễ nghễ

thiên hạ.

Sắc mặt gã không thể gọi là quá tốt, trong long hành hổ bộ mơ hồ có thể

nhìn ra được che giấu không khoẻ, dẫn tới chưa từng triển lộ khí tức, làm tinh thần giao phong.

Đợi gã dừng ở vị trí dự định, trọng tài liếc đồng hồ điện tử trên cổ

tay, đẩy kính râm, giơ cao tay phải nói:

“Thời gian đối thoại bắt đầu!”

Đổng Phách Tiên nhìn về phía Lâu Thành, trong ánh mắt lưu lại một chút kiệt ngạo bất tuân không thuộc về tuổi này của gã.

Khóe miệng gã hơi cong lên, bình thản mở miệng:

“Tôi biết thương thế của mình nghiêm trọng hơn cậu rất nhiều, hôm nay hy vọng thắng quả thật không lớn.”

Ồ, không kiêu ngạo cùng tự phụ như ta tưởng tượng... Lâu Thành hơi kinh ngạc, vì thế thu liễm suy nghĩ, từ từ đợi câu dưới.

Đổng Phách Tiên nghiêng đầu, ánh mắt dời lên, nhìn chằm chằm ngọn đèn ở

khung đỉnh nói:

“So với danh hiệu ‘Kỳ Lân’ này, tôi càng hoài niệm danh hiệu Vương Giả

của tôi hơn... Tôi có thể bị đánh bại, nhưng tuyệt đối sẽ không nhận thua, cho dù chỉ là bởi bị thương rút khỏi giải đấu, trừ phi tôi đã không có cách nào hành động.”

Đây là lý niệm cùng ý chí của “Chiến Vương”!

Nói tới nơi này, gã khẽ cười nói:

“Với lại cũng không phải nhất định sẽ thua, thử liều một phen còn có thể

có hi vọng, nếu trực tiếp rút khỏi giải đấu thì không một chút khả năng nào nữa!”

“Cho dù hy vọng này không lớn, tôi cũng muốn dốc hết toàn lực đi truy tầm!”

Khí thế của Đổng Phách Tiên bỗng nhiên bùng nổ, ánh sáng khung đỉnh chiếu xuống tựa như bị vật vô hình hấp dẫn, bám chặt vào trên thân gã, phủ thêm cho gã một món khôi giáp tinh thuần mà sáng lạn, loại cảm giác cao ngất, kiêu ngạo, mạnh mẽ, nhìn xuống kia xộc thẳng lên mây trời.

Bị lời nói của gã cuốn hút, Lâu Thành cũng bùng nổ chiến ý, trầm hông xuống, mỉm cười đáp lại:

“Tôi cũng sẽ dùng hết toàn bộ truy đuổi thắng lợi!”

Hai người không nói nữa, khí thế dẫn động trời đất, thay đổi khí tượng trong nhà thi đấu, có ánh sáng bất chợt ý đồ chiếu sáng lên tất

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip