ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Võ Đạo Tông Sư

Chương 77. Cao thủ thần bí Lâu Thành (1)

Chương 77: Cao thủ thần bí Lâu Thành (1)

Kim Đào xoa bụng, khóe mắt thấy ẩn hiện nước mắt đau đớn, mượn tay Lâu Thành đứng lên, thở gấp nói:

“Cậu thật sự là một đối thủ mâu thuẫn, đôi khi cảm thấy cậu lực lượng quyền cước không đủ, bộ pháp nối tiếp nhau không đủ linh động, phải yếu hơn tôi một chút, đôi khi, lại cảm giác cậu sâu không lường được, thế mà có thể sớm phát hiện cú đá đuôi cọp của tôi, có thể phát động một lần lại một lần điên cuồng công kích.”

Lâu Thành cười cười, không nói, cũng không biết nên nói như thế nào, càng thêm không muốn bại lộ thân phận lúc này, vẫn là đợi lát nữa quét diễn đàn xem bọn họ bình luận như thế nào đi.

Ha ha, vì sao sẽ tràn ngập chờ mong, vì sao sẽ cảm thấy có chút thích!

“Lâu Thành...” Trên khán đài, theo trọng tài tuyên bố, không ít khán giả xem trận chiến đấu này nhớ kỹ cái tên này.

“Con Đường Lôi Đài” Chu Viễn Ninh tạm thời không rảnh đi diễn đàn trực tiếp, xuống dưới đón, đỡ lấy Kim Đào, trấn an nói: “Lâu Thành này rất mạnh, ‘Băng bộ’ Bạo Tuyết Nhị Thập Tứ Kích đã đăng đường nhập thất.”

Ý ở ngoài lời, thua hắn rất bình thường.

“Nhất Quyền Vô Địch” Kim Đào thở dài nói: “Hắn quả thật rất mạnh, nhưng em cảm thấy dùng từ ngữ khác hình dung hắn càng thêm thích hợp.”

“Từ ngữ gì?” “Con Đường Lôi Đài” Chu Viễn Ninh tò mò hỏi một câu.

Trong đầu Kim Đào hiện lên hình ảnh vừa rồi, một lượt lại một lượt công kích điên cuồng như bão tuyết đó, không thấy một chút quyền cước mỏi mệt nào, sau khi cực độ bùng nổ hít thở vẫn đều đều như cũ...

Hắn thở sâu, hơi tỏ ra sợ hãi nói:

“Quái vật!”

* * *

Lâu Thành khoác áo lông, cầm di động, sốt ruột không chờ nổi lên QQ, gửi tin tức cho Nghiêm Chiêu Kha: “Đoán mình thắng hay là thua?”

Nghiêm Chiêu Kha trả lại biểu cảm liếc xéo: “Hỏi như vậy khẳng định là thắng! Xuyên qua màn hình cũng có thể cảm giác được chút đắc ý đó của cậu! Nhưng cậu thế mà thực sự thắng được cao thủ nghiệp dư nhất phẩm...”

Cuối tin tức, cô lại bổ sung cái biểu cảm chó ngốc trợn mắt.

“He he, vốn hy vọng không lớn, chỉ là vì có một tiếng cố lên của người nào đó, mình phát huy hai trăm phần trăm thực lực!” Lâu Thành cố ý dùng người nào đó cái xưng hô này.

Nghiêm Chiêu Kha trở lại biểu cảm che miệng cười: “Vậy nếu mình hô một trăm tiếng cố lên, cậu có phải có thể thắng được Long Vương hay không?”

“Mình cảm thấy, mình và Long Vương không chỉ chênh lệch một trăm lần...” Lâu Thành phát ra biểu cảm “Ta nhát gan đừng dọa ta”.

Nghiêm Chiêu Kha trả lại biểu cảm “Ngươi nhát gan thì phải hù chết ngươi”: “Mau, kể cho bản huấn luyện viên cậu thắng như thế nào! Mình cũng không tin cậu là Chanh Tử mình quen! Nói! Cậu có phải trộm di động của hắn hay không!”

“Muốn đối ám hiệu không?” Lâu Thành dùng vẻ mặt cười tủm tỉm nói.

“Ặc, ám hiệu gì?” Nghiêm Chiêu Kha phát ra biểu cảm đỉnh đầu đội dấu chấm hỏi.

Lâu Thành dùng biểu cảm ngẩng đầu nhìn trời trả lời: “Nhưng mình biết cậu tên gì nha, bạn học Nghiêm Chiêu Kha, cậu ở khóa chúng ta trường học chúng ta là rất nổi tiếng, học tập vừa tốt, tính cách vừa tốt, bộ dạng vừa xinh đẹp, mọi người đều cho rằng cậu sẽ thi đế đô hoặc là Hoa Hải, kết quả đến Tùng Thành.”

Đây là nội dung khi hai người ở đại học Tùng Thành lần đầu tiên nói chuyện phiếm, Lâu Thành căn cứ hồi ức, thuật lại, lúc này lại

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip