Chương 98. Mùi vị thất bại (1)
Đối mặt điều này, vẻ mặt Vương Diệp hơi tỏ ra phức tạp, tay phải nâng lên, bước lên một bước, đẩy về phía trước như tia chớp, huyệt Thái Dương phồng lên quỷ dị.
Bốp!
Giữa không trung, như có cục sắt cấp tốc vỗ không khí, áp suất gió lập tức biến hóa, chợt “thổi” ở trên mặt Lâu Thành chỉ ở ngoài một bước.
Lâu Thành đang hít khí điều chỉnh, muốn mang lực một cú húc này phát huy vô cùng nhuần nhuyễn, nhưng sau khi trên mặt gặp được áp lực như thế, chợt có cảm giác hít thở bị kiềm hãm!
Hơi thở bị kiềm hãm, lực lượng của hắn chậm nửa nhịp, không thể kịp thời húc ra ngoài, bị Vương Diệp bước một bước, dán ở trước người, bàn tay phải lơ lửng cạnh huyệt Thái Dương.
“Vương Diệp, thắng!”
Trọng tài cao giọng tuyên bố kết quả, toàn bộ sân vận động võ đạo một mảng im lặng, bởi thắng bại liên tục nghịch chuyển trong chớp mắt mà chưa phục hồi tinh thần, ngay cả bản thân Lâu Thành cũng nhất thời hoảng hốt.
Vậy là thua rồi?
Vương Diệp thu hồi Thiết Sa Chưởng, nhìn Lâu Thành, thở dài nói:
“Một chiêu này tôi là dự bị đối phó cao thủ Đan Khí cảnh dùng, không ngờ
được bị cậu sớm ép ra.”
Suy nghĩ của Lâu Thành tựa như còn dừng lại ở trong hình ảnh vừa rồi chỉ
thiếu một cú húc là có thể chiến thắng cường giả chuyên nghiệp cửu phẩm, vẻ mặt hơi tỏ ra mê mang, thẳng đến Vương Diệp mở miệng, mới chợt hoàn hồn.
Đúng vậy, khi hai bên ở khoảng cách gần như vậy, thắng bại cũng chỉ ở
trong chớp mắt, đó là tuyệt cảnh của Vương Diệp, cũng là tuyệt cảnh của bản thân, ai nắm chắc cơ hội trước, người đó liền có thể thắng trận đấu, một khi mình chưa kịp húc ra một đòn đó, kết quả có thể nghĩ mà biết.
Vấn đề duy nhất ở chỗ, mình rõ ràng giành được chủ động trước!
Tuy trước đó nói bản thân phát huy đến mức tận cùng, thất bại cũng sẽ
không uổng, nhưng khi kết cục buông xuống, ảo não nồng đậm vẫn chiếm cứ
tâm linh Lâu Thành, tiếc nuối, mất mát cùng thống khổ không xua đi được.
“Võ giả không có lòng cầu thắng mãnh liệt không phải võ giả tốt...” Lâu Thành yên lặng an ủi mình một câu.
Trên điểm ấy, thần tượng bản thân “Long Vương” Trần Kỳ Đảo biểu hiện đặc biệt rõ ràng, thường bị phê bình là lúc thất bại không có phong độ, khi thắng lợi hoàn toàn không để ý cảm thụ của đối phương, không giống “Võ Thánh” Tiền Đông Lâu có khí chất tông sư như vậy, nhưng người thích hắn đều cảm thấy đây là thật tình, là động lực ban đầu hắn từng bước một đi tới vị trí hôm nay.
Nhìn ánh mắt thành khẩn của Vương Diệp, Lâu Thành cười khổ nói: “Tôi mang sở học bản thân phát huy đến cực điểm, cũng sáng tạo ra cơ hội duy nhất cũng tốt nhất, nhưng thực lực chung quy kém một bậc, chỉ có thể trơ
mắt sắp thành lại bại, vốn muốn nói một câu tâm phục khẩu phục, nhưng thật sự nói không nên lời, trong lòng của tôi chỉ có chiến ý nồng đậm hơn nữa, hy vọng tương lai có thể bù lại tiếc nuối thất bại một lần này.”
Mà trải qua một trận chiến này, sở đoản của bản thân chỗ thiếu hụt của bản thân khắc thật sâu ở trong lòng, bức bách mình kiệt lực đi đề cao, nếu không có chúng nó, mình vốn không cần đánh gian nan như thế, chỉ có thể chờ đợi một cái cảnh tượng hoặc này hoặc kia như vậy.
Vương Diệp mỉm cười nói:
“Thật ra cậu cũng không tính là thất bại, ít nhất tôi chưa thể tốc chiến tốc thắng.”
Nghe
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền