Chương 55 : Từ Khúc
Sau đó mấy đứa nhóc lại đi tìm người. Hắn ta cứ nghĩ là tìm một thầy thuốc giỏi hơn, còn nghĩ không ngờ một thôn nho nhỏ như vậy lại ngọa hổ tàng long, có đến hai thầy thuốc.
Không lâu sau, hắn ta nghe thấy giọng một người trẻ tuổi.
Không phải hắn ta không tin tưởng thầy thuốc trẻ tuổi, nhưng thường thì tuổi càng lớn càng hiểu rõ y thuật hơn.
Tuy vậy với tình trạng hiện giờ của hắn ta, có người chữa bệnh cho là tốt lắm rồi.
Hắn ta là võ giả, chỉ cần thầy thuốc xử lý vết thương ngoài da cho hắn ta là được, dù ai chữa thì cũng như nhau.
Nhưng khi hắn ta còn đang suy nghĩ không biết hai “thầy thuốc” này sẽ chữa trị cho mình thế nào thì nghe thấy đoạn đối thoại đáng sợ.
Không phải người bình thường khi cứu được một người về thì sẽ nghĩ cách cứu sống người nọ, ngoài ra thầy thuốc cứu hắn ta còn có cháu gái xinh đẹp à?
Trong thoại bản toàn viết vậy mà!
Thế mà hắn ta đang nghe gì đây, phải khiêng hắn ta ra sông kiểu gì, rồi lúc nào thì khiêng hắn ta đi được. Thậm chí bọn họ còn sợ mấy đứa nhóc trong thôn sẽ bị ảnh hưởng nên định lén lút khiêng hắn ta đi.
Bọn họ rất lương thiện, tiếc là chỉ không lương thiện với hắn ta thôi.
Lão thầy thuốc kia gọi người đến, sợ lúc khiêng hắn ta đi thì hắn ta đột nhiên tỉnh lại, lão đánh không lại.
Nhưng chẳng lẽ lão nghĩ nhiều người thì sẽ đánh lại Từ Khúc hắn ta ư?
Không phải bọn họ đã biết hắn ta là võ giả à? Nghĩ hắn ta bị thương nên định bắt nạt hả?
Võ giả bị thương thì vẫn là võ giả đó!
Từ Khúc cảm thấy mình phải tỉnh lại ngay.
Khoảnh khắc hắn ta mở mắt thì nghe thấy người trẻ tuổi kia nói: “Ấy, không giả vờ nữa à?”
Vương Thăng cũng là võ giả, hơn nữa dạo này lại bước giai đoạn phát bệnh nên nhạy cảm hơn hẳn, sao có thể không phát hiện võ giả đang nằm trên giường đang vờ bất tỉnh chứ.
Lão Kỷ cũng biết điều này. Lão làm thầy thuốc nhiều năm, đương nhiên sẽ biết hôn mê thật và hôn mê giả khác nhau thế nào.
Cho nên mới có đoạn đối thoại như vừa rồi.
Đương nhiên, rốt cuộc chuyện khiêng người ra sông là thật hay giả thì cũng chỉ có bọn họ biết mà thôi.
Từ Khúc vừa biết mình đã bị lộ từ trước thì không giả vờ nữa, mở mắt ra, chống người đứng dậy định nói gì đó.
Nhưng Vương Thăng không cho hắn ta cơ hội đó. Hắn đặt tay lên ngực hắn ta, hỏi: “Nói rõ tình huống hiện tại của ngươi, danh tính, lai lịch và phiền phức mà ngươi dây vào!”
Phải hỏi rõ mấy chuyện này thì mới tiện ứng phó những chuyện tiếp theo được.
Từ Khúc cảm thấy một người bình thường không thể đè mình xuống được.
Nhưng dù hắn ta dùng sức thế nào thì cả người vẫn không nhúc nhích được, cảm giác như có một ngọn núi to lớn đè lên người hắn ta.
Hắn ta nhìn người trẻ tuổi tuấn tú đang nghiêm mặt ngồi bên cạnh mình, cuối cùng cũng phát hiện điểm kỳ lạ.
Cho dù hắn ta bị thương thì sức lực cũng mạnh hơn người thường nhiều.
Vậy mà người này có thể dễ dàng đè hắn ta xuống, chứng tỏ bọn họ là cùng một loại người.
Người trẻ tuổi này cũng là võ giả, đồng thời thực lực cũng không yếu.
Cuối cùng Từ Khúc cũng hiểu lời khi nãy lão thầy thuốc nói là thật, người trẻ tuổi này có thể khiêng hắn ta ra sông thật.
Vậy thì…
“Từ Khúc, người Thục Châu Diêm Đô, là một kẻ may mắn trở thành võ giả!”
Hắn ta
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền