ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 105: Nghe Lời Cô Nói Nhảm

Du Uyển Khanh nghe vậy cảm thấy thật oan ức:

"Đại đội trưởng, sao có thể nói vậy chứ? Cháu là một thanh niên tri thức vừa ngoan ngoãn lại vừa chăm chỉ đấy!"

"Chăm chỉ thì đúng, còn ngoan ngoãn à? Cháu nói vậy chính cháu có tin không?"

Đại đội trưởng nói xong liền vốc một nắm hạt hướng dương rồi bước ra ngoài:

"Muốn đến đại đội Mộc Miên chơi thì bảo A Muội nhà họ Diệp dẫn đi."

Còn chuyện cô nói là muốn đi ngắm cây gạo cổ trăm năm, ông ấy chẳng tin lấy một chữ toàn là mấy lời bịa đặt.

Chỉ cần không gây hại đến đại đội Ngũ Tinh, ông ấy cũng lười quan tâm cô định làm gì. Chuyện lạ thì chắc chắn có nguyên nhân.

Cô với tri thức Hoắc giống nhau, đều thần thần bí bí, tò mò quá mức, dễ rước họa vào thân.

"Được rồi, cháu biết rồi ạ. Đại đội trưởng, cứ bận việc đi, nếu sau này có chuyện gì cháu lại đến làm phiền tiếp."

Du Uyển Khanh cười vẫy tay với bóng lưng đại đội trưởng đang đi xa.

Nghe cô nói sẽ còn đến làm phiền nữa, đại đội trưởng chỉ hận không mọc được cánh mà bay ngay cho khuất mắt.

Kế toán Diệp thấy cảnh đó thì bật cười ha ha:

"Tri thức Du, cô không sợ đại đội trưởng quay lại chỉnh cô sao?"

Du Uyển Khanh lắc đầu:

"Cháu không sợ, chỉ cần cháu thường xuyên đến làm phiền, đảm bảo ông ấy cứ thấy cháu là muốn chạy."

"Cũng lanh lợi đấy."

Kế toán Diệp không khỏi khen:

"Cô nhóc này thông minh hơn hẳn con gái tôi. Con bé nhà tôi cái tính chỉ hợp sống an phận. Gặp chuyện rắc rối thì chắc chắn chạy còn nhanh hơn ai hết."

Cùng lúc ấy, bên phía Hoắc Lam Từ:

Hoắc Lam Từ vừa bắt máy, giọng trầm ổn:

"Ba, điều tra được gì rồi ạ?"

Hoắc Kiến Anh từ tốn nói:

"Có một việc, nhưng không chắc có liên quan đến Tiểu Ngũ nhà họ Du không... Con có biết chuyện về đại phú thương năm xưa ở thành phố Thương Dương không?"

"Có biết." Thương Dương cách Thủ Đô không xa, cái tên "Thương Bán Thành" nổi danh khắp nơi.

Nhà họ Thương nhiều thế hệ đã sống ở thành phố Thương Dương, tích lũy qua bao đời. Rất nhiều cửa hàng trong thành phố thuộc sở hữu của họ danh xứng với thực là

"Thương Bán Thành"

.

Trước kia, thành phố Thương Dương có tên là thành phố Đan Dương. Ba trăm năm trước, thành phố Đan Dương từng bùng phát dịch bệnh.

Khi đó, nhà họ Thương là phú hộ số một thành không tiếc lương thực cứu đói dân chúng, còn bỏ tiền mua thuốc từ khắp nơi cung cấp cho thầy thuốc nghiên cứu chữa trị.

Các quản sự của nhà họ Thương ở ngoài thành cũng dốc sức gom lương thực, than củi, dược liệu tiếp tế vào thành phố Đan Dương.

Chuyện này khiến nhà họ Thương nguyên khí tổn thương nghiêm trọng, nhưng nhân dân cảm kích, triều đình cũng vì đó mà cảm động.

Cuối cùng, hoàng đế hạ chiếu đổi tên Đan Dương thành Thương Dương, phong nhà họ Thương làm hậu tước truyền năm đời.

Cho nên, chữ "Thương" trong Thương Dương chính là lấy từ nhà họ Thương.

Mấy trăm năm qua, nhà họ Thương luôn nổi tiếng là nhà tích thiện hành hiệp.

Hoắc Kiến Anh tiếp lời:

"Nhà họ Thương đột nhiên gặp chuyện, người bên trên khi nhận được tin thì đã quá muộn."

"Nhà họ Thương là bị người ta âm mưu hãm hại mà diệt môn."

"Nghe nói họ từng phát hiện mỏ vàng ở hải ngoại và đã bỏ tiền lớn để mua lại cả một dãy núi."

"Nhưng vì nhà họ Thương đã mua không chỉ một mà nhiều khu núi và đảo, cho nên đến tận bây giờ, không ai biết được mỏ vàng thật sự nằm ở

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip