Chương 53: Bồi Thường
Sáng hôm sau, hơn chín giờ, Du Uyển Khanh ăn sáng tại một nhà ăn quốc doanh. Sau đó, cô đến cửa hàng bách hóa mua vài hộp thịt hộp, trái cây hộp, rồi đạp xe đến Bộ vũ trang thăm Vệ Quang Tế.
Vừa đến gần nơi đó thì một thanh niên mặc đồ Trung Sơn bước ra hỏi:
"Đồng chí, cô tìm ai?"
Du Uyển Khanh lập tức trả lời:
"Tôi tìm đồng chí Vệ Quang Tế, làm phiền anh giúp tôi báo một tiếng, nói cháu gái của ông ấy đến tìm."
Người thanh niên nghe vậy nhìn cô với vẻ ngạc nhiên, rồi tò mò hỏi:
"Cháu gái? Đồng chí Vệ từ khi nào có cháu gái thế?"
Thấy cô không định giải thích gì, người kia cũng không giận, chỉ cười rồi quay vào:
"Vậy cô đợi chút, tôi đi gọi đồng chí Vệ ngay."
Du Uyển Khanh không đáp, chỉ mỉm cười, chờ người kia đi vào báo tin.
Năm phút sau, Vệ Quang Tế chạy ra, vừa thấy Du Uyển Khanh đứng trước cổng liền rất bất ngờ:
"Tiểu Ngũ, sao cháu lại đến đây? Có phải có ai ở đại đội Ngũ Tinh bắt nạt cháu không?"
Du Uyển Khanh vội vàng lắc đầu:
"Bắc Vệ yên tâm, đại đội trưởng, bí thư Chu, đội phó và các xã viên ở đó đều rất tốt, không ai bắt nạt cháu cả."
Vệ Quang Tế thầm thở dài trong lòng: rõ ràng là đã bị bắt nạt, vậy mà đứa nhỏ này vẫn nói không ai bắt nạt đúng là quá thật thà.
Trẻ con thật thà thì dễ bị người khác ức hiếp, xem ra vẫn cần nhờ bạn bè để ý tình hình của Tiểu Ngũ thêm.
Ông ấy nhìn đồng hồ rồi cười:
"Vào văn phòng ngồi chơi một chút nhé, đợi bắc tan làm rồi chúng ta cùng đi ăn cơm trưa."
Du Uyển Khanh theo Vệ Quang Tế vào trong đại viện. Chỗ này chỉ có hai tầng, diện tích cũng khá rộng. Văn phòng của ông ấy nằm ở tầng hai. Dẫn cô vào phòng, ông ấy hỏi:
"Cháu có muốn uống nước không?"
"Không cần đâu, cháu đã uống trước khi đến rồi."
Cô vừa nói vừa lấy bình nước cá nhân trong túi ra:
"Bắc xem, cháu chuẩn bị đầy đủ cả."
Vệ Quang Tế nhìn thấy thì bật cười ha hả:
"Thế thì cháu cứ ngồi chờ một lát, bác làm nốt việc đã."
Tin tức "Bộ trưởng đưa một nữ đồng chí về văn phòng" nhanh chóng lan khắp đại viện, sau đó lượng người "vô tình đi ngang qua" văn phòng bộ trưởng cũng đột nhiên tăng vọt. Ai nấy đều nhìn thấy một cô gái xinh xắn đang ngồi đọc báo bên trong. Một số đồng chí nam khi nhìn thấy gương mặt xinh đẹp rạng rỡ của Du Uyển Khanh thì mặt đỏ cả tai.
Mọi người bắt đầu âm thầm bàn tán, không biết cô cháu gái xinh đẹp của bộ trưởng đã kết hôn chưa.
Những đồng chí nam chưa lập gia đình thì bắt đầu thấp thỏm trong lòng.
Đến 12 giờ trưa, Vệ Quang Tế dẫn Du Uyển Khanh rời khỏi văn phòng. Có người tò mò hỏi:
"Đồng chí Vệ, vị tiểu đồng chí này là ai vậy?"
Vệ Quang Tế cười đáp:
"Là cháu ruột của tôi."
Thực ra ông ấy không có người thân, nhưng nhà họ Du coi như người nhà của ông ấy rồi.
Mọi người đều cảm thấy kỳ lạ không phải bộ trưởng là trẻ mồ côi sao? Chị dâu mất sớm vì sinh khó mà? Sao giờ tự nhiên lại có cháu gái xuất hiện? Dù ai cũng tò mò nhưng không dám hỏi thẳng.
Hôm nay nhà ăn quốc doanh có món sườn, thịt kho tàu, và rau muống xào.
Vệ Quang Tế gọi một phần sườn, một phần thịt kho, một đĩa rau muống xào, và ba bát cơm trắng.
Khi chuẩn bị trả tiền, Du Uyển Khanh đã nhanh tay đưa tiền phiếu đã chuẩn bị sẵn cho nhân viên nhà
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền