Chương 58: Không Chỉ Một Nhà
Trương Hồng Kỳ và Du Uyển Khanh đứng trong sân khu tập thể thanh niên tri thức. Cô ấy nhìn Du Uyển Khanh nói:
"Khu tập thể thanh niên tri thức nên như vậy mới đúng, có thể thoải mái cười nói, không phải dè chừng."
Trước đây trong khu tập thể thanh niên tri thức có người như Cốc Tiểu Như, không khí luôn bị đè nén, nặng nề. Giờ Cốc Tiểu Như đã không còn ở đây, bọn họ không cần lo lắng mỗi khi lỡ lời, sợ bị ai đó đem chuyện đi mách lại.
Du Uyển Khanh nhẹ nhàng nhắc một câu:
"Khu tập thể thanh niên tri thức sẽ không chỉ có từng này người."
Một câu khiến Trương Hồng Kỳ im bặt, đúng vậy, thanh niên tri thức không thể mãi chỉ có ngần này người. Ai mà đoán được sau này những người được điều đến sẽ là kiểu người thế nào?
Cùng lúc ấy, bên trong khu tập thể vang lên tiếng cười nói rộn ràng. Khi hai người họ bước vào, Vương Ngọc Bình đang nói:
"Người ta bảo làm người phải có đức, cô xem, hễ làm chuyện xấu thì quả báo sẽ đến liền."
Cao Khánh Mai nghe vậy liền bước lên che miệng cô ấy lại:
"Cô nói chuyện cẩn thận chút, lỡ không may bị người khác nắm thóp thì rắc rối to đấy."
Chuyện báo ứng có biết trong lòng là được, nói ra miệng thì dễ bị người khác vin cớ để công kích.
Vương Ngọc Bình cũng nhận ra mình lỡ lời, liền lấy tay bịt miệng, tay kia chỉ vào mọi người trong phòng:
"Các cô đều không nghe thấy gì nhé, quên hết đi, mau quên đi!"
Thấy vậy, ai nấy đều phá lên cười.
Lúc này Vương Ngọc Bình trông thấy Trương Hồng Kỳ và Du Uyển Khanh, liền chạy ra kéo cả hai vào phòng cùng trò chuyện rôm rả, đến giờ họp thì cùng nhau đi ra ngoài.
Khi đến sân phơi lúa, bác gái Chu nhìn một đám thanh niên tri thức trẻ trung, xinh xắn, cười nói với em dâu bên cạnh:
"Tuổi trẻ thật tốt."
Ban ngày làm việc mệt mỏi, ban đêm vẫn còn sức nói cười rôm rả, đúng là người già như chúng ta không bì kịp.
Thím ba Chu gật đầu:
"Hồi chúng ta còn trẻ cũng như vậy."
Nói xong liền vẫy tay gọi nhóm Du Uyển Khanh lại:
"Tri thức Du, lại đây ngồi."
Bà ấy thích cô thanh niên tri thức xinh đẹp này, dù không kéo được về làm dâu thì chỉ cần nhìn thấy mỗi ngày cũng thấy vui.
Du Uyển Khanh và mọi người đi đến bên cạnh thím ba Chu và bác cả Chu, thím ba Chu khẽ nói:
"Mấy đứa thanh niên tri thức các cháu dạo này đi đâu cũng nên đi theo nhóm, hạn chế đến công xã và đại đội bên cạnh."
Du Uyển Khanh gật đầu lia lịa:
"Cháu có nghe chuyện nhà họ Trần... lẽ nào đại đội bên đó không chỉ có một nhà là người Nhật?"
Bác cả Chu gật đầu:
"Nghe nói tối nay lại tra ra một nhà nữa, mẹ là người Hoa, nhưng ba là người Nhật."
"Tội nghiệp, ai mà biết còn bao nhiêu người như vậy nữa."
Buổi họp tối hôm đó chủ yếu chỉ bàn việc sản xuất của đại đội. Đội trưởng Lã cũng nhắc mọi người không được chạy lung tung trong thời gian này.
Khi tan họp, Hoắc Lam Từ và Du Uyển Khanh đi riêng một đoạn, anh khẽ hỏi:
"Dạo này em thấy khá hơn chưa?"
Du Uyển Khanh gật đầu:
"Không sao nữa rồi."
"Vài ngày tới em cứ đến nhà anh ăn sáng, trưa, tối. Em chỉ việc ăn thôi."
Hoắc Lam Từ liếc sang nhìn cô thanh niên tri thức bên cạnh vẫn còn hơi gầy, cần phải được chăm sóc kỹ hơn một chút:
"Anh đã xin nghỉ giùm em bốn ngày, mấy hôm nay khỏi phải ra đồng."
Du Uyển Khanh hơi ngạc nhiên, cô
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền