Chương 63: Giao Lão Đại Cho Tôi
Du Uyển Khanh biết Hoắc Lam Từ đã ra ngoài, cô lo lắng bên ngoài xảy ra chuyện gì nên tối nay không vào không gian để ngủ. Cô đang ngủ say thì nghe thấy có người gọi mình ngoài cửa sổ. Nghe kỹ lại, nhận ra là giọng của Hoắc Lam Từ. Cô lập tức ngồi dậy, đi đến bên cửa sổ, hạ giọng hỏi:
"Tri thức Hoắc, có chuyện gì sao?"
Hoắc Lam Từ nói:
"Em... em có thể giúp anh cứu một người không?"
Người có thể khiến Hoắc Lam Từ tìm đến cô giữa đêm chắc chắn không phải người ở núi Bắc, có lẽ là một trong những người âm thầm sát cánh cùng anh và nhất định là người rất quan trọng với anh.
Cô mở cửa nhìn Hoắc Lam Từ:
"Anh tin em như vậy sao? Không sợ em sẽ tiết lộ bí mật của anh?"
Hoắc Lam Từ gật đầu:
"Anh tin em."
Nghe vậy, Du Uyển Khanh khẽ cong môi, trong lòng dâng lên một niềm vui thầm kín. Được người khác tin tưởng vô điều kiện là một cảm giác thật tuyệt vời. Cô không phải người ngốc, tự nhiên biết đâu là chân tình, đâu là giả dối.
"Chờ em một lát."
Cô quay vào phòng, lấy hộp y tế đơn giản của mình, rồi đóng cửa lại và đi cùng Hoắc Lam Từ.
Cùng lúc ấy, bên trong một hang động, sáu người đang ẩn náu. Biên Hán Hải, người đang bị trúng độc gần như không sống nổi, đang nằm thiêm thiếp. Khi Hoắc Lam Từ dẫn theo một cô gái xuất hiện ở cửa hang, tất cả bọn họ đều sững sờ. Ngay cả Biên Hán Hải cũng trưng ra vẻ mặt hóng hớt nhìn lão đại của mình và nữ đồng chí kia.
"Lão đại, cuối cùng tôi cũng hiểu tại sao hôm qua anh vội vã rời đi."
Có mỹ nhân bên cạnh, ai còn nhớ đến anh em nữa?
À không, có khi trong lòng lão đại, bọn họ vốn không phải là anh em, mà chỉ là một đám
"củ cải méo mó"
.
Đây chính là câu nói năm xưa khi lão đại lần đầu gặp họ.
Hoắc Lam Từ muốn đá cho Biên Hán Hải một phát, nhưng nghĩ lại, người ta đang sắp "về chầu tổ" vì trúng độc, cãi nhau làm gì cho mệt:
"Muốn sống thì bớt nói lại, mau để tri thức Du xem vết thương cho cậu."
Anh vốn định nói
"đây là chị dâu các cậu"
, nhưng sợ làm Uyển Khanh hoảng, nên đành đổi thành tri thức Du khi lời nói gần ra khỏi miệng.
Ánh mắt Du Uyển Khanh quét qua những người trong hang, chỉ cần nhìn tư thế đứng là cô đã đoán ra được nghề nghiệp của họ.
Cô quay sang Biên Hán Hải:
"Để tôi xem vết thương của anh."
Hoắc Lam Từ và Trần Kiều mỗi người cầm một đèn pin rọi sáng. Du Uyển Khanh cẩn thận tháo lớp băng trên vai Biên Hán Hải, vừa nhìn thấy vết thương đen sì là cô đã nói ngay:
"Đúng là trúng độc."
Cô bắt mạch cho Biên Hán Hải, phát hiện đây là loại độc mà kiếp trước cô từng gặp, lập tức nhíu mày:
"Sao anh lại trúng phải loại độc này?"
Cả Hoắc Lam Từ và Trần Kiều đều nhìn về phía cô, Hoắc Lam Từ hỏi:
"Là loại độc gì?"
"Quỷ Huyết Ô."
Du Uyển Khanh lạnh nhạt đáp:
"Người trúng độc sẽ bắt đầu đen từ vết thương, rồi toàn thân hóa thành than đen. Khi đôi mắt chuyển sang đen hoàn toàn, thì người đó cũng chết hẳn."
"Từ lúc trúng độc đến lúc chết chỉ mất ba ngày. Sau 48 tiếng, toàn thân sẽ đau đớn tột độ, rơi vào trạng thái điên loạn, mất hết khả năng kiểm soát cơ thể. Dù muốn chết cũng không thể chết được phải chịu đựng cơn đau đó suốt 24 tiếng nữa mới chết."
"Trong 24 tiếng cuối cùng, não bộ lại đặc biệt tỉnh táo nhưng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền