Chương 70: Để Các Người Cũng Nếm Mùi Mất Con
Người con trai thứ ba – Du Chí Điền – lớn tiếng nói:
"Ba mẹ! Hãy nói rõ chuyện năm đó đi! Đừng để sai lầm nối tiếp sai lầm nữa!"
Họ thực sự không thể hiểu nổi ba mẹ mình sống cả đời hiền lành chất phác, tại sao lại có thể làm ra chuyện như vậy?
Bà cụ Du bỗng òa khóc:
"Mẹ cũng không muốn như vậy... Lúc đó đông người quá, hỗn loạn lắm... Ba con thì bận trông hành lý, đứa nhỏ lại khóc mãi không dứt... Mẹ và ba con đều mệt, tối đó dỗ Gia Nghĩa ngủ xong, cả hai cũng thiếp đi vì quá mệt... Đến khi tỉnh dậy thì phát hiện nó đã không còn ở đó nữa."
"Bọn mẹ không cố ý làm mất Gia Nghĩa đâu..."
"Lúc phát hiện đứa nhỏ mất tích, ba mẹ đã đi tìm soát hết tàu, cũng hỏi nhân viên đường sắt, nhưng không ai thấy. Chúng ta còn ở lại ga trung chuyển tìm suốt một ngày, không tìm được Gia Nghĩa, lại thấy một đứa bé bị vứt ven đường."
"Đứa bé toàn thân bẩn thỉu, gầy yếu nhỏ thó, làm ba mẹ nhớ đến Gia Nghĩa. Ba mẹ sợ sau này tụi con về quê tìm lại con thì sẽ không biết lấy ai ra mà giao lại..."
"Năm đó bọn mẹ chỉ lo con cứ hướng về bên vợ, sau này sẽ không nhận ba mẹ, không nhận anh em, chỉ nhận nhà thông gia... Bọn mẹ không muốn con đoạn tuyệt với quê nhà nên mới ôm Gia Nghĩa về quê nuôi."
"Chỉ cần có một đứa con ở lại quê, con sẽ không thể nào quên ba mẹ và anh em được."
Du Chí An nghe xong, thấy mọi thứ thật quá sức nực cười:
"Vậy là... hai người dùng một đứa trẻ bị người khác bỏ rơi để giả làm Gia Nghĩa của con?"
"Hai người còn có phải là ba mẹ của con không? Đây là muốn ép chết vợ chồng con à?"
Ông ấy nghẹn ngào, nỗi đau trào dâng, nghiến răng rít lên:
"Năm đó loạn lạc khắp nơi, tại sao hai người lại ôm Gia Nghĩa đi? Tại sao phải làm vậy?"
"Tại sao lại tàn nhẫn như thế..."
Ông ấy không kìm được cơn giận, không thể ra tay với cha mẹ mình, chỉ có thể nện một cú đấm thật mạnh xuống bàn.
Cái bàn gỗ dày chắc lập tức nứt toác ra một đường dài.
Bàn tay của Du Chí An bắt đầu sưng đỏ, chảy máu, nhưng ông ấy làm như không thấy, ánh mắt nhìn ba mẹ mình đã mang theo vài phần điên loạn:
Các người không phải rất yêu con trai mình sao?
Vậy thì hãy tận mắt nhìn thấy con trai các người bị thương, để các người cũng cảm nhận nỗi đau đến mức không thở nổi là như thế nào!
Ông ấy biết ý nghĩ đó của mình thật đáng sợ, nhưng chỉ cần nghĩ đến chuyện con trai mình bây giờ sống chết chưa rõ, thì ông ấy không thể quan tâm đến điều gì khác.
Từng cú đấm, từng cú nữa, ông ấy đập vỡ chiếc bàn, khiến ba người anh trai cùng hai đứa con vội vàng nhào tới ngăn lại.
Du Chí Lâm hô lên với mấy đứa con nhà họ Du:
"Ôm lấy ba con, đừng để ông ấy tự làm mình bị thương!"
Ông bà cụ nhà họ Du đã bị hành động của con út dọa cho hồn bay phách lạc.
Bà cụ khóc gào, định chạy đến xem tay con có sao không, nhưng Du Chí An lập tức quay lưng lại, tránh đi:
"Các người cũng biết đau à?"
Một câu nói khiến hai ông bà già run bắn người.
Ông cụ hiểu rõ con trai út là đang cố tình khiến họ khổ sở:
"Du Chí An! Con đang cố tình làm tổn thương bản thân để trả thù ba mẹ con sao?"
"Chuyện năm đó chúng ta thật sự không còn cách
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền