ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 738: Gặp Lại – Khéo Miệng Đánh Lạc Hướng

Cả nhóm hơn mười người cùng ba đứa nhỏ tung tăng chơi khắp nơi, rồi đi dạo công viên. Đến hơn mười hai giờ trưa, họ đi ngang qua một con hẻm nhỏ.

Tiết Côn là người đầu tiên lên tiếng:

"Cái gì mà thơm thế này?"

Mùi hương đó... quen lắm.

Du Uyển Khanh sáng mắt lên:

"Hôm nay lại có cá kho rồi!"

"Đi thôi, để tôi dẫn mọi người đi ăn món ngon."

Hôm nay ra ngoài vốn để tìm đồ ăn ngon, không ngờ lại gặp thật.

Mọi người nhìn chị dâu đi phía trước, liếc nhìn nhau, rồi Bạch Thanh Sơn không nhịn được hỏi:

"Lão đại, anh từng dẫn chị dâu đến đây rồi à?"

"Không, tôi cũng lần đầu tới. Là chị dâu các cậu từng đến đây trước."

Hoắc Lan Từ sải bước đuổi theo vợ.

Những người còn lại thấy thế cũng vội bước nhanh hơn.

Nhưng khi Du Uyển Khanh vừa bước vào quán ăn trong con hẻm nhỏ ấy, cô chưa từng ngờ rằng mình sẽ gặp lại người mà ông nội từng dặn phải tránh xa bằng mọi giá.

Chú Lục đang ngồi trong quán ăn, nghe thấy tiếng bước chân liền ngẩng đầu lên ánh mắt ông ấy chạm phải một người phụ nữ xinh đẹp, thanh nhã.

Đó chính là người phụ nữ mà lần trước ông ấy từng gặp khi đến đây ăn cá.

Ông ấy vẫn nhớ rõ, khi ấy đã nghĩ rằng hai người có duyên, nhưng không ngờ lần này lại gặp lại nhau ở chính nơi này.

Thật đúng là duyên phận kỳ lạ, có phần bất ngờ.

Ngay sau đó, bên ngoài rầm rập bước vào một nhóm đông người.

Hoắc Lan Từ đi đến cạnh Du Uyển Khanh, khẽ hỏi:

"Sao thế? Không có món cá mà em thích à?"

Du Uyển Khanh mỉm cười lắc đầu:

"Chưa hỏi mà."

Rồi cô quay sang gọi:

"Bà chủ, hôm nay có cá kho không?"

Bà chủ vui vẻ gật đầu:

"Có chứ, mọi người mau tìm chỗ ngồi đi."

Đợi cả nhóm ngồi xuống xong, quán nhỏ lập tức chật kín khách.

Bà chủ bắt đầu giới thiệu từng món ăn có trong ngày.

Hoắc Lan Từ nói:

"Mấy món đó, món nào cũng lấy một phần."

"Được, tôi đi chuẩn bị ngay. Nếu mọi người cần trà thì tự rót nhé," bà chủ cười áy náy

"Quán nhỏ chỉ có tôi với chồng làm, có chỗ tiếp đón không chu đáo, mong các vị thông cảm."

Du Uyển Khanh mỉm cười:

"Không sao đâu, bà chủ cứ lo phần của mình đi. Chỉ riêng vì món ăn ngon ở đây thôi, tự phục vụ cũng đáng lắm rồi."

Bà chủ nghe xong liền bật cười vui vẻ:

"Được rồi, tôi đi chuẩn bị ngay!"

Tiết Côn bế Tiểu Khánh Vân lên, cười nói:

"Tiểu Khánh Vân, thấy chưa, ba mẹ con nói là dắt mấy anh chị em ra ngoài chơi, thực ra là đi săn đồ ăn ngon đấy."

Khánh Vân giơ chân định đá chú Tiết, miệng cười toe toét, vui không kể xiết.

Còn lời của anh ấy là gì, cậu bé chẳng hiểu, cũng chẳng cần hiểu chỉ biết có người chơi cùng là vui rồi.

Trần Mỹ Linh bật cười trêu:

"Sau này đừng để anh Tiết Côn trông trẻ nữa, coi chừng dạy hư bọn nhỏ đấy."

Biên Hán Hải rót cho cô ấy một chén trà, mỉm cười nói:

"Cô giành lại được chắc?"

Anh ấy biết rõ Trần Mỹ Linh chỉ giả vờ trách để có cớ giành bế mấy đứa nhỏ thôi.

Nhưng vấn đề là chị dâu chỉ sinh có ba đứa, mà ở đây có đến hơn chục người. Dù chia đều mỗi người một đứa thì Trần Mỹ Linh vẫn không thể giành thắng Tiết Côn được.

Trần Mỹ Linh liếc anh ấy một cái:

"Anh không biết giúp tôi à? Hay là các anh em các người mặc chung một cái quần?"

Trong đơn vị Cô Ưng, chẳng ai có khái niệm nhường phụ nữ cả

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip