ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 77: Coi Thường Ai Vậy

Sở Minh đặt khẩu súng săn lên bàn, ngồi xuống uống một bát nước, đợi lấy lại sức mới nói:

"Tôi gặp hai kẻ khả nghi trong núi."

Du Uyển Khanh và Hoắc Lam Từ không ngắt lời anh ta, chỉ lặng lẽ ngồi bên cạnh lắng nghe.

"Ban đầu tôi tưởng là xã viên gần đây, nhưng bọn họ thấy tôi liền quay đầu bỏ chạy, tôi đành phải đuổi theo."

"Bọn họ chạy rất nhanh, giống như vừa làm chuyện gì mờ ám, sợ bị phát hiện. Tôi cảm thấy không ổn nên đuổi theo và chặn lại, kết quả là hai người đó đánh nhau với tôi."

Nói rồi anh ta kéo áo bên hông lên, để lộ một mảng bầm tím trước mắt Du Uyển Khanh và Hoắc Lam Từ:

"Bọn họ thân thủ rất tốt, trên người tôi còn mấy chỗ như vậy."

"Một mình tôi không địch lại hai người, bọn họ cuối cùng chạy thoát."

Anh ta nhìn về phía Du Uyển Khanh và Hoắc Lam Từ:

"Trên đường quay về tôi cứ suy nghĩ mãi về thân phận của hai người kia. Đột nhiên nhớ ra chuyện ở đại đội nhà họ Trần bên cạnh cũng từng phát hiện là gián điệp của địch."

Du Uyển Khanh nói:

"Anh nghi ngờ bọn họ là gián điệp của địch?"

"Mười phần thì tám chín rồi."

Sở Minh chau mày:

"Điều tôi không hiểu là, đại đội nhà họ Trần phát hiện ra nhiều hộ là gián điệp của địch, vậy bọn họ ẩn náu trong thôn làng kiểu này để làm gì?"

Nghĩ nát óc cũng không hiểu được, một ngôi làng nhỏ nơi vùng núi phía Nam, rốt cuộc có gì đáng để kẻ gián điệp phải mạo hiểm chui vào?

"Chúng ta đi tìm đại đội trưởng và bí thư trước đi, chuyện này nhất định phải báo cáo lên trên."

Cho dù đối phương nhằm vào những người trên núi Bắc, thì cũng phải làm ầm chuyện lên. Chỉ khi tạo áp lực, phía sau mới không dám manh động.

Nếu thật sự nhắm vào núi Bắc, sớm muộn gì cũng lòi đuôi.

Nếu là có mục đích khác, thì khi đại đội Ngũ Tinh đề phòng quá mức, không có cơ hội ra tay, bọn họ sớm muộn gì cũng sẽ nóng ruột mà lộ mặt.

Vì vậy, không cần gấp.

Bọn họ đi tìm đại đội trưởng trước, sau khi kể xong mọi chuyện, đại đội trưởng cảm thấy sự việc nghiêm trọng, liền dẫn mọi người tới nhà bí thư Chu.

Cùng lúc ấy, Chu Thành Nghiệp đang bổ củi trong sân, thấy Du Uyển Khanh đi cùng đại đội trưởng thì vội buông rìu xuống:

"Đại đội trưởng, anh họ tôi còn chưa về, mọi người vào nhà ngồi trước đã."

Bác cả Chu trong bếp nghe thấy tiếng động liền đi ra, đoán được là có người tìm chồng mình:

"Đại đội trưởng, mọi người vào trong ngồi một lát đi."

Nói rồi bà ấy quay sang nói với Chu Thành Nghiệp:

"Thành Nghiệp, em đi gọi anh họ em về đi."

Chu Thành Nghiệp gật đầu, liếc nhìn Du Uyển Khanh một cái, rồi mới quay người đi.

Sở Minh nhìn Chu Thành Nghiệp, rồi lại nhìn sang Du Uyển Khanh, khẽ nói:

"Hai người trông giống nhau lắm."

Du Uyển Khanh cười cười:

"Đúng vậy, tôi cũng thấy giống."

Là anh em ruột, tất nhiên là giống.

"Giống thật đó, giống như anh em ruột vậy..."

Sở Minh lẩm bẩm:

"Thậm chí anh em ruột cũng chưa chắc đã giống thế này."

Hoắc Lam Từ trong lòng thầm nghĩ: Chẳng phải đúng là anh em ruột sao.

Bốn người ngồi trong nhà một lúc, bí thư Chu và Chu Thành Nghiệp đã về, theo sau còn có Chu Kiến Hoa.

"Có chuyện gì vậy?"

Bí thư Chu nghe nói mấy người tìm mình thì lập tức lo lắng, ông ấy còn chạy bộ về cho kịp.

Sở Minh kể lại chuyện đã gặp hôm nay:

"Lúc đó tôi và Thiết Ngưu chia nhau tuần tra trong núi,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip