Chương 772: Ngay Cả A Từ Cũng Không Biết
Trên xe, Lộ Tĩnh An nói:
"Thật ra, chuyện như nhà họ Hoắc chia tộc nhân ra khắp nơi để giữ dòng máu là điều không hiếm. Cho nên cháu đừng để tâm làm gì."
Nghe vậy, Du Uyển Khanh thấy ông ấy thật thú vị, bèn giải thích:
"Cháu chỉ đùa với họ thôi. Cháu cũng hiểu vì sao tổ tiên nhà họ Hoắc lại làm như vậy, trong lịch sử đã từng có nhiều trường hợp như thế. Chú yên tâm, cháu tuyệt đối sẽ không vì chuyện này mà làm khó A Từ đâu."
Lộ Tĩnh An nghe thế mới thở phào nhẹ nhõm:
"Cháu nghĩ được như vậy là rất tốt. Vợ chồng với nhau, phải biết thấu hiểu thì mới có thể sống lâu bền."
Giống như ông ấy vậy, người muốn hiểu vợ thì vợ lại không còn nữa. Khi người ta còn sống, tình cảm có tốt bao nhiêu, thì một khi người ấy ra đi, người ở lại chỉ còn biết sống cùng cô độc.
Không dám nghĩ tới, vì mỗi lần nhớ lại là một lần tim đau xé. Trải qua mất mát như thế, ông ấy chỉ mong thế hệ trẻ trong nhà có thể hạnh phúc yên ổn.
Du Uyển Khanh mỉm cười:
"Đợi Tư Mặc kết hôn sớm một chút, đến khi chú có cháu nội cháu ngoại rồi, chú sẽ không nghĩ ngợi nhiều nữa đâu."
Nghe nhắc đến con trai, ánh mắt Lộ Tĩnh An mới bớt đi phần buồn bã.
"Nó đã trải qua nhiều chuyện như vậy, chú cũng không nỡ thúc ép nó cưới vội. Nếu nó gặp được cô gái phù hợp, kết hôn mới là chuyện hạnh phúc."
Ông ấy thở dài:
"Còn nếu cưới gượng ép, dù có nghe lời ba mà cưới, cả đời cũng chẳng thể hạnh phúc."
"Trước đây nó có viết thư cho chú, nói rằng năm sau định lên Thủ Đô làm việc. Chú nghĩ, với vốn học vấn của nó, về đây công tác cũng rất tốt."
Dù sao thì Lộ Tư Mặc cũng là người tốt nghiệp đại học, có thể làm được nhiều việc, lựa chọn cũng không ít.
Du Uyển Khanh gật đầu:
"Về Thủ Đô là tốt, bây giờ xã hội đang phát triển, rất cần những người tài như cậu ấy."
"Năm ngoái từng có trường mời nó đến giảng dạy ở Thủ Đô, nhưng nó từ chối."
Lúc đó, Lộ Tư Mặc còn gọi điện cho A Từ, nói về chuyện này. Cậu ta nói rằng với tâm trạng hiện tại, mình không thích hợp để dạy học và dẫn dắt người khác. Nói trắng ra là, sau khi trải qua biến cố gia đình mẹ mất, em gái mất tích, bản thân chịu không ít khổ cực, còn ba cũng chẳng khá hơn làm sao cậu ta có thể bình tâm được?
Cậu ta hiểu rõ trạng thái của mình, nên mới cảm thấy bản thân không thích hợp để làm nghề trồng người. Cậu ta sợ rằng những suy nghĩ tiêu cực của mình sẽ ảnh hưởng đến công việc, dạy dỗ học sinh không tốt mà lại làm hỏng tương lai người khác.
Du Uyển Khanh nói:
"Dù cậu ấy muốn làm gì, chỉ cần không trái với lương tâm và đạo nghĩa, thì cứ ủng hộ cậu ấy. Thanh niên thì nên thử nhiều hướng. Con đường này sai rồi thì vẫn còn kịp quay lại, tìm một con đường khác mà đi."
Nghe vậy, Lộ Tĩnh An gật đầu:
"Cháu nói đúng. Người trẻ mà, cần phải trải nghiệm nhiều lối đi khác nhau."
Ông ấy không phải kiểu ba mẹ cổ hủ, hoàn toàn có thể chấp nhận để con trai sống theo ý muốn của riêng mình.
Khi hai người về đến khu tập thể, Hoắc Lan Từ đã về nhà. Thấy Lộ Tĩnh An, anh vô cùng kinh ngạc, vội đặt Ninh Ninh xuống rồi bước nhanh tới hỏi:
"Chú Lộ, chú đến rồi ạ?"
Lộ Tĩnh An gật đầu:
"Chuyện này nói ra thì dài lắm."
Lúc này, Du Uyển
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền