ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 782: Dì Đổng Ra Tay

Nằm trên giường đêm nay, chỉ cần nhắm mắt là bà ấy lại nghĩ tới khả năng đó, giận trong lòng càng ngày càng dâng lên. Những năm tháng trước họ đã trải qua biết bao thử thách vẫn sống sót trở về, tiếp tục đóng góp cho nghề nghiệp mình yêu thích vậy mà giờ đây lại bị bọn tiểu nhân này tính kế đến chết ư?

Lời vừa dứt, Đổng Liên Ý liền đá thẳng vào người đàn ông đang bị khống chế; thấy vẫn chưa thỏa, bà ấy cúi xuống rồi tát liên tiếp vài cái thật lực vào kẻ đáng ghét đó:

"Lộ Tĩnh An là thầy của anh, anh dám dùng ông ấy để lừa đảo."

Bà ấy đánh càng mạnh hơn.

"Anh đúng là rác rưởi, tôi sẽ đánh chết anh."

Nghĩ đến việc Lộ Tĩnh An suýt chút nữa vì mấy hạng người này mà gặp họa, trong lòng bà ấy bốc lửa tức giận.

Đinh Thiếu Viên là một đồng đội giỏi, anh ấy ghì chặt người kia xuống đất, túm tóc kéo ngẩng mặt anh ta lên để tiện cho dì Đổng quất tiếp. Kẻ đó còn chẳng kịp nói một câu nào đã bị đánh thành đầu heo.

Đổng Liên Ý đấm mỏi, ngồi phịch xuống đất rồi lại đá một cú thật mạnh vào đầu đối phương. Đinh Thiếu Viên thấy vậy trong lòng thầm nghĩ, loại này đã làm dì Đổng, người vốn rất chú trọng hình tượng, tức đến thế này sao? Anh ấy lên tiếng:

"Dì ơi, dì mau mang giày vào, để cháu thu dọn tên này."

Dì Đổng mới chợt nhớ vì tức giận mà quên mang giày, vội vàng đứng lên xỏ giày vào.

Đinh Thiếu Viên nện từng quyền vào người đàn ông cao ốm kia:

"Đồ phản bội, ăn của người ta mà quay lại cắn người, loại người như anh nên bị đập cho một trận."

Rồi thật sự anh ấy bịt mồm anh ta và đấm tới nửa sống nửa chết.

Đổng Liên Ý thấy thế mới hả dạ:

"Thiếu Viên, cậu giữ chặt anh ta, dì đi gọi người."

Đinh Thiếu Viên gật đầu, đứng dậy kéo kẻ đó ra phòng khách. Đinh Thiếu Viên không biết dì Đổng đang nghĩ gì, chỉ chuyên tâm kéo kẻ kia tới phòng khách.

Dì Đổng ngoảnh lại, thấy hành động này có cảm giác quen thuộc, như đã từng thấy một cảnh tương tự trên người Du Tiểu Ngũ. Bà ấy mỉm cười, thầm nghĩ: ảnh hưởng của Uyển Khanh thật không nhỏ. Vừa tới phòng khách thì đã nghe dì Đổng hét lớn:

"Cứu mạng! Cứu mạng! Có người đột nhập muốn giết người!"

"Cứu tôi với, cứu tôi với!"

Nói xong, dì chạy vào trong, làm rối tung mái tóc, rồi lật tung mọi thứ trong phòng. Ánh mắt bà ấy dừng lại trên vài tờ bản vẽ bỏ đi bà ấy lạnh lùng cười, bước tới cuộn hết những tờ bản vẽ đó lại rồi nhét thẳng vào túi áo người đàn ông cao ốm kia. Làm xong mọi việc, bà ấy mới mỉm cười hài lòng.

Đinh Thiếu Viên nhìn cảnh tượng trước mắt, đứng chết sững. Màn thao tác của dì Đổng khiến anh ấy nhớ tới một chuyện nghe được khi còn ở địa đội Ngũ Tinh, có lần ủy ban nào đó đi lục soát chỗ khu tập thể thanh niên tri thức, thấy nhà cửa bị lục tung quần áo bị xé, tiền bạc biến mất. Cách bà ấy hành động giờ đây sao mà quen thuộc đến thế. Chẳng phải đây là chiêu quen thuộc của chị dâu sao? Nghĩ tới đó, anh ấy không nhịn được mà mỉm cười.

Nghe tiếng bước chân ngoài kia, dì Đổng vội ngồi xuống giả vờ một vẻ bị hoảng sợ. Đinh Thiếu Viên lúc này còn chẳng biết thế nào để tả cảm xúc của mình.

Khi người nhà bên cạnh chạy tới thì thấy căn phòng bừa bộn, một chàng trai trẻ đang giẫm chân lên người đàn ông cao ốm; người họ quen biết Đổng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip