ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 79: Hoa Đào Độc

Du Uyển Khanh và Hoắc Lam Từ cùng đi về phía núi Bắc.

"Chúng ta đi đường tắt."

Hoắc Lam Từ kéo tay Du Uyển Khanh rẽ vào một con đường nhỏ, con đường này dẫn thẳng tới núi Bắc, chỉ là đường rất khó đi.

Hai người đi được một đoạn, Du Uyển Khanh khẽ hỏi:

"Anh từ khi nào lại mặt dày như thế, còn gọi cả anh hai em nữa."

Hoắc Lam Từ nghe vậy mỉm cười:

"Anh là người yêu của em, anh hai của em đương nhiên cũng là anh hai của anh."

Du Uyển Khanh nhỏ giọng:

"Da mặt thật dày."

"Anh cả anh từng nói, da mặt mỏng thì chẳng lấy được vợ."

Hoắc Lam Từ vừa đi vừa quan sát xung quanh, miệng vẫn không ngừng:

"Để không cô đơn đến già, đôi khi phải biết mất mặt một chút."

Du Uyển Khanh không phải lần đầu nghe anh nói chuyện cô đơn cả đời, tò mò hỏi:

"A Từ, rốt cuộc anh đã làm gì mà khiến người nhà sợ anh sẽ cô độc cả đời? Giờ anh không nói, sau này em mà gặp ba mẹ anh, không chừng họ sẽ đem anh bán luôn."

Qua những câu chuyện thường ngày, không khó nhận ra người nhà họ Hoắc thực sự lo lắng tên này sẽ sống một mình suốt đời.

"Chuyện nhiều lắm, đếm không xuể, có chuyện còn quên mất rồi."

Hoắc Lam Từ nghĩ một lát, cuối cùng vẫn chọn cách

"thành thật được khoan dung"

:

"Tất cả những cô gái từng muốn quen với anh, lần đầu tỏ tình là anh từ chối thẳng luôn, nếu lần hai mà còn đến, anh sẽ nổi giận."

"Có một cô đến ba lần, anh tức quá liền bóc hết những chuyện mờ ám cô ta làm."

Nói đến đây, anh cười lạnh một tiếng:

"Anh thấy vận xui của mình cũng chẳng kém Sở Minh là bao, cô gái bị anh vạch mặt đó, từ lâu đã dan díu với người khác, có thai rồi còn định bắt anh chịu trách nhiệm."

"Có lần cháu gái bên nhà mẹ chị dâu đến chơi, xông thẳng vào phòng anh định cởi đồ, tạo hiện trường giả như hai người có quan hệ gì đó, chưa kịp làm gì thì bị anh đá văng ra khỏi phòng."

"Lại còn một cô bạn học cấp ba nữa, không hiểu bằng cách nào lại dụ được bà ngoại anh vui vẻ, rồi nhân cơ hội xúi bà ép anh cưới cô ta, còn bảo mình chắc chắn sẽ sinh được con trai bụ bẫm, muốn nắm được điểm yếu của bà ngoại để gây áp lực với anh, đúng là nực cười."

Du Uyển Khanh nghe đến đây đã ngẩn người:

"Nghe anh kể ba người rồi mà không có ai ra hồn cả."

Hoắc Lam Từ quay đầu nhìn cô một cái:

"Cho nên anh mới nói vận số của anh chẳng tốt hơn Sở Minh chút nào, gặp toàn đào thối."

"Không đúng, phải gọi là đào độc mới đúng."

"Sau đó thì sao?"

Dính đến chuyện của Hoắc Lam Từ, lòng nhiều chuyện của Du Uyển Khanh lập tức trỗi dậy.

Hoắc Lam Từ cười lạnh:

"Bà ngoại anh không phải người hồ đồ, lần đầu nghe cô ta xúi bậy liền đuổi ra ngoài ngay."

"Những chuyện kiểu này nhiều lắm, lâu dần người nhà cũng phát hiện những cô gái dính đến anh chẳng ai bình thường cả, mà anh cũng không kiên nhẫn nổi với mấy người đó, từ chối mãi mà họ vẫn bám theo, lại còn dùng thủ đoạn cực đoan."

Nói đến đây, ngay cả Hoắc Lam Từ cũng thấy khó mà nói hết:

"Họ đều lo anh không gặp được cô gái nào tốt, cuối cùng sẽ thực sự cô độc cả đời."

Du Uyển Khanh nghe xong không nhịn được, khẽ cười:

"Anh nói đúng đấy, người ta gặp là đào thối, anh thì toàn gặp đào độc."

Hoắc Lam Từ đã chẳng muốn nhắc lại những chuyện rối rắm kia nữa:

"Muốn cười thì cứ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip