Chương 87: Ai Rửa Bát
Bí thư Chu biết ba mẹ Du Uyển Khanh đến thăm con gái, liền sắp xếp cho cô hai ngày nghỉ không phải tuần tra núi. Tối đến thì cho con trai mình đi theo tri thức Hoắc vừa giúp việc, vừa luyện thân thể theo anh. Như vậy không chỉ giúp được việc, còn luyện được sức, lại còn để Du Uyển Khanh ở nhà bầu bạn với ba mẹ. Một công ba việc, sao lại không làm?
Du Uyển Khanh cảm kích nói cảm ơn liên tục, sau đó móc từ túi áo ra một nắm kẹo sữa thỏ trắng nhét vào tay bí thư Chu:
"Kẹo này gửi biếu bí thư, thím và Kiến Hoa."
Nói xong quay đầu chạy luôn. Vừa chạy, cô vừa có cảm giác tình huống này quen quen, hình như đã từng gặp rồi? Trong đầu cô chợt hiện lên khuôn mặt dễ thương của Quách Hồng Anh. Hành động vừa rồi của cô dúi kẹo sữa vào tay bí thư y hệt như lúc Quách Hồng Anh dúi kẹo cho cô mấy hôm trước.
Bí thư Chu nhìn nắm kẹo trong tay mà bật cười:
"Thôi thì đem về dỗ dành đồng chí Bội Văn nhà mình vậy."
Còn cái thằng nhóc nhà ông ấy á? Kẹo ngon đương nhiên phải nhường cho mẹ nó trước đã.
Quách Hồng Anh sau khi tan làm về đến nhà, nghe nói ba mẹ và anh em nhà Du Uyển Khanh lên thăm cô. Cô ta liền nhìn Trương Hồng Kỳ rồi đề nghị:
"Hay là mình mang con gà rừng trong nhà sang cho Uyển Khanh nhé? Ba mẹ cô ấy đến bất ngờ như vậy, chắc nhà chưa kịp chuẩn bị món gì ngon."
Cô ta tuy cũng thèm uống canh gà, nhưng Uyển Khanh thường ngày đối xử với cô ta rất tốt, thường dạy cô ta nhiều điều, nên so với mong muốn cá nhân, cô ta thấy nên tiếp đãi ba mẹ Uyển Khanh thì hơn.
Trương Hồng Kỳ không phản đối, nhưng vẫn nhắc nhở:
"Gà rừng đó là do Sở Minh bắt về, cô phải hỏi ý kiến người ta trước. Hiểu chưa?"
Quách Hồng Anh cười tươi gật đầu:
"Tôi có thể mua lại mà, rồi đem tặng lại cho Uyển Khanh."
Trương Hồng Kỳ nhìn cô gái ngốc nghếch trước mặt mà không biết nên khóc hay cười:
"Cô đừng nhắc đến tiền bạc, cứ hỏi thử xem có thể mang gà đó tặng Uyển Khanh không đã."
Nếu cô ấy nhớ không nhầm thì mấy hôm trước lúc ăn cơm, Hồng Anh có than rằng lâu rồi không được uống canh gà. Hôm sau, Sở Minh liền xách về một con gà rừng. Rõ ràng là Sở Minh đặc biệt bắt gà vì Hồng Anh, chỉ tiếc rằng... trong khi anh ta đã nhìn rõ lòng mình, thì Hồng Anh lại ngốc nghếch không biết gì chẳng hề nhận ra rằng anh ta có tình cảm với cô ta.
Trương Hồng Kỳ cảm thấy mình đúng là một "quần chúng ăn dưa*" đứng ngoài hóng chuyện. Ừm, cái từ "ăn dưa" này là do Uyển Khanh nói đấy, rất chuẩn. (*
"Quần chúng ăn dưa"
– tiếng lóng chỉ những người chỉ đứng ngoài xem trò vui mà không tham gia. ) Cô ấy nghĩ, phải tìm lúc kể chuyện này cho Uyển Khanh nghe mới được. Chuyện hay thì phải cùng ăn dưa mới thú vị.
Lúc Sở Minh gánh nước trở về thì thấy Quách Hồng Anh đang đứng trong sân, thấy anh ta về liền chạy ngay tới, cười tươi nói:
"Sở Minh, tôi muốn bàn với anh một chuyện."
Sở Minh hơi bất ngờ cô ấy có việc gì mà cần bàn với mình? Anh ta gật đầu:
"Nói đi, chuyện gì?"
Quách Hồng Anh chỉ vào con gà rừng đang bị buộc chân trong sân:
"Ba mẹ và anh em nhà Uyển Khanh đến chơi, tôi muốn mang con gà này đến tặng cô ấy, thêm món ngon đãi khách. Gà này là anh bắt về, nên anh có quyền từ chối."
Sở Minh nhìn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền