Chương 92: Không Muốn Nhìn Thấy Sở Minh
Mỗi lần nghĩ đến chuyện họ vượt muôn trùng khó khăn để trở về, cuối cùng lại rơi vào hoàn cảnh như hiện tại, trong lòng Đổng Liên Ý lại thấy khó chịu.
"Ngày xưa dưới làn mưa bom bão đạn, mọi người cùng đồng lòng vượt qua, chẳng phải rất tốt sao?"
Nói đến đây, trong mắt bà ấy đã ngân ngấn lệ.
Bà ấy hiểu rõ, bất kể là thời nào cũng đều có những kẻ vì lợi ích mà không từ thủ đoạn. Nói những lời này, chẳng qua chỉ vì trong lòng khó chịu, không nói ra thì không yên.
Phó Hạc Niên đặt tay lên vai vợ, nhẹ nhàng an ủi:
"Rồi mọi chuyện sẽ qua thôi."
Đổng Liên Ý cười khổ:
"Phải rồi, sẽ qua, nhưng chúng ta còn phải đợi bao lâu nữa?"
"Em còn rất nhiều kế hoạch chưa thực hiện, còn rất nhiều việc muốn làm vẫn chưa làm. Em vượt biển học hỏi kiến thức, không phải để mỗi ngày ở đây dọn chuồng bò, chuồng lợn."
Sầm Túc Ninh nhìn đôi tay thô ráp của mình, nhớ đến ngày xưa đôi tay ấy dùng để làm thí nghiệm, để tính toán.
Họ chưa bao giờ coi thường bất kỳ nghề nào, sau khi trải qua khổ cực, họ càng thấu hiểu nỗi vất vả của người nông dân. Nhưng, mỗi người có chuyên môn riêng, giá trị lớn nhất của họ không phải ở việc trồng trọt.
Mọi người đều trầm mặc. Phải, năm đó họ băng qua đạn lửa ra nước ngoài, học hành gian khổ. Sau khi học thành tài, lại mạo hiểm quay về để báo đáp tổ quốc.
Rồi sao?
Tối hôm đó, Hoắc Lam Từ lên núi Bắc gặp mấy vị tiền bối và nói rõ sự việc với họ.
Anh nhìn về phía Đổng Liên Ý với gương mặt lo lắng:
"Mọi người đừng sợ, họ có người của họ, thì cũng sẽ có người của cháu."
Đổng Liên Ý thở dài:
"Tôi chỉ không hiểu, tại sao họ lại làm như vậy? Đều là người Hoa Quốc, những thứ trong tay chúng ta quan trọng như thế, họ lấy đi rồi thì sao? Phá hủy à? Hay là đưa cho kẻ thù của chúng ta?"
"Trong lòng họ không có quốc gia, không có gia đình sao?"
Ông Khang nhìn sang Hoắc Lam Từ:
"Cháu không cần lo cho mấy ông già chúng ta, đã biết rõ kẻ đứng sau muốn gì, chúng tôi sẽ tự chú ý an toàn."
Xem ra trước đây ông ấy quá khiêm tốn, đến mức những kẻ kia quên mất ông ấy từng là người như thế nào trên chiến trường.
Du Uyển Khanh thấy mấy ngày nay Hoắc Lam Từ rất bình thản, chẳng chút lo lắng về người núi Bắc, đến khi nhóm người kia được đưa đến, cô mới hiểu vì sao.
Trong ba người được đưa đến, có một gương mặt quen thuộc.
Là đồng đội của Hoắc Lam Từ – Tiết Côn, một người có khả năng quan sát tinh tế, tâm tư tỉ mỉ và thân thủ rất tốt.
Du Uyển Khanh liếc nhìn Hoắc Lam Từ:
"Thảo nào mấy ngày nay anh chẳng lo gì."
Thì ra là đã cử người đáng tin đến.
Cô biết anh sẽ cho người tới, chỉ không ngờ lại là Tiết Côn.
Hoắc Lam Từ mỉm cười:
"Không lo, không phải vì Tiết Côn đến, mà là vì chúng ta đang ở đây."
"Đã nói rồi, chỉ cần họ đến thì sẽ có cách khiến họ phải an phận."
Du Uyển Khanh lấy ra hai viên thuốc:
"Thời điểm đặc biệt thì dùng thuốc đặc biệt."
"Hai viên thuốc này vào là đảm bảo toàn thân họ rã rời, không còn sức gây rối nữa."
Hoắc Lam Từ cầm lấy thuốc viên:
"Em chuẩn bị sẵn từ trước rồi à?"
Du Uyển Khanh gật đầu:
"Biết chuyện này xong là em bắt đầu chuẩn bị luôn."
Hoắc Lam Từ vội hỏi:
"Thuốc còn đủ dùng không?"
Bình thường cứ định kỳ là anh lại cho
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền