Chương 95: Chân Truyền
Đến nhà Hoắc Lam Từ, bữa sáng đã được chuẩn bị sẵn: một bát cháo khoai lang, một quả trứng luộc và một đĩa rau xào. Sau nhiều lần ăn cùng nhau, Hoắc Lam Từ đã phát hiện ra Du Uyển Khanh có thói quen như người miền Nam, mỗi bữa ăn đều phải có rau. Chỉ cần một ngày không ăn rau, tâm trạng cô sẽ rất tệ, thậm chí nổi cáu. Hai khu vườn nhà đều trồng rau rất tốt, nên cứ mỗi khi Hoắc Lam Từ nấu ăn, dù là bữa sáng, trưa hay tối, đều sẽ chuẩn bị thêm một đĩa rau xào.
"Trưa nay anh phải đi công xã một chuyến, em về thì cứ nghỉ ngơi đi."
Sau khi ăn xong, Hoắc Lam Từ dịu dàng nói.
"Trưa em đừng nấu cơm nữa, anh sẽ mua cơm canh từ nhà ăn quốc doanh về."
Du Uyển Khanh cũng không hỏi anh đi công xã làm gì. Trong mắt cô, Hoắc Lam Từ có rất nhiều chuyện không tiện nói ra.
"Được, anh cẩn thận nhé."
Hoắc Lam Từ mỉm cười, véo nhẹ má Du Uyển Khanh:
"Anh sẽ cẩn thận."
Du Uyển Khanh trợn mắt:
"Anh mà véo má em lần nữa, đợi lúc anh ngủ, em sẽ cho anh một bài học."
Hoắc Lam Từ bật cười:
"Muốn cạo đầu, hay cạo lông mày, hay vẽ con rùa lên mặt anh?"
Du Uyển Khanh nhướng mày:
"Anh nói trúng hết ý trong lòng em rồi đấy."
Hoắc Lam Từ thu dọn bát đũa, cười khẽ:
"Anh nghe người ta nói bác cả Chu ngày xưa cũng đối phó bí thư Chu kiểu đó, nên giờ ông ấy mới ngoan thế đấy."
"Em suốt ngày ngồi tám chuyện với bác cả Chu, anh sợ em học luôn cả tuyệt chiêu trị chồng đấy."
Cùng lúc ấy, Trương Hồng Kỳ liếc nhìn Quách Hồng Anh vẫn đang chăm chỉ làm việc, bất đắc dĩ nói:
"Sở Minh đang luộc ếch trong nước ấm."
Cô ấy chậm rãi nói tiếp:
"Nhìn mà xem, với tính cách của Hồng Anh, sớm muộn gì cũng sẽ 'đổ' trước Sở Minh thôi."
Thỏ trắng nhỏ thì làm sao trốn khỏi bàn tay cáo già được, chỉ là chuyện sớm muộn thôi.
"Như vậy cũng tốt, nhà họ Sở và nhà họ Quách cũng môn đăng hộ đối. Nếu Sở Minh thực sự thích Hồng Anh, nhất định có thể bảo vệ được cô ấy."
Sau mấy tháng ở chung, Trương Hồng Kỳ cũng đã hiểu rõ phần nào con người của Sở Minh. Chỉ cần anh ta đã xác định Quách Hồng Anh, thì sẽ không để bất kỳ người hay chuyện gì bên ngoài tổn thương cô ta.
Du Uyển Khanh nhỏ giọng hỏi:
"Cô biết chuyện của Sở Minh sao?"
Trương Hồng Kỳ gật đầu:
"Anh ấy muốn đến gần Hồng Anh, thì phải vượt qua ải của tôi, nên đã sớm kể hết chuyện cũ của mình."
Cô ấy quay sang nhìn Du Uyển Khanh:
"Cô cũng biết rồi chứ?"
Du Uyển Khanh gật đầu:
"Sở Minh nói với A Từ, A Từ được sự đồng ý của anh ấy mới kể lại cho tôi."
Trương Hồng Kỳ nói:
"Năm đó, người phụ nữ kia chủ động đòi chia tay, Sở Minh cũng không níu kéo, tôn trọng quyết định của đối phương. Nhưng người phụ nữ ấy lại không yên phận, cuối cùng hại chết bà ngoại của Sở Minh. Với Sở Minh, chuyện này là một nút thắt không thể gỡ."
"Sở Minh luôn muốn quay lại trả thù."
Du Uyển Khanh cười lạnh:
"Đặt vào tôi, tôi cũng sẽ báo thù."
"Người phụ nữ đó hại chết cả nhà vị hôn phu mình rồi lập tức tìm được một chỗ dựa mới thế cũng đủ thấy chẳng phải người lương thiện gì. Giờ tôi chỉ lo nếu Hồng Anh thật sự đến với Sở Minh, liệu sau này có bị cô ta để mắt đến không."
Trương Hồng Kỳ giờ đã thật lòng coi Quách Hồng Anh như em gái, không muốn cô ta bị tổn thương.
"Nếu một
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền