Chương 65 : Khách tới thăm? (2)
Hai tên khống chế hai tay của Giang Khải, đè ép ra ngoài như là áp giải phạm nhân.
"Quỳ xuống!" Một tên tráng hán nổi giận gầm lên một tiếng ở sau lưng.
Giang Khải lạnh lùng nhìn Hoàng Đạt, không nhúc nhích tí nào.
"Ta bảo ngươi quỳ xuống!"
Tên tráng hán sau lưng hung hăng đã vào ổ chân Giang Khải, Giang Khải phản xạ có điều kiện khẽ cong đầu gối, suýt thì quỳ xuống.
Nhưng trong nháy mắt sắp quỳ xuống đất, Giang Khải đột nhiên ra sức lại không quỳ xuống.
"Để ta quỳ trước mặt một tên tiểu nhân hèn hạ như ngươi, ta nhổ vào!"
Giang Khải nhổ một ngụm nước bọt vào mặt Hoàng Đạt,
"Có gan thì đơn đấu với ta!"
Lỗ mũi Hoàng Đạt nở to, dùng khăn giấy lau đi nước bọt trên mặt, sát ý trong mắt càng dày hơn.
"Đơn đấu? Chỉ dựa vào ngươi cũng xứng?"
"Xương cốt rất cứng rắn đúng không, hai người các ngươi bắt lấy cho ta!"
Hoàng Đạt nói với thủ hạ.
Giang Khải chỉ cảm thấy lực lượng giam cầm trên cánh tay càng mạnh hơn trước đó, dùng sức kéo cánh tay của hắn về phía sau không thể động đậy được.
Hoàng Đạt nhe răng nở nụ cười, siết chặt nắm đấm lại thả chậm động tác, lấy ra một cái nhẫn hổ bằng vàng đeo lên tay.
Một quyền này, Hoàng Vĩ hung hăng đánh vào trên bụng Giang Khải,
"Ngươi ngông cuồng đúng không!"
Lại một quyền nữa,
"Dám phân cao thấp với Hoàng gia chúng ta đúng không!"
"Người mới hạng nhất!"
"Ta để ngươi thấy rõ hiện thực!"
Hoàng Đạt nện xuống một đấm lại một đấm vào bụng dưới của Giang Khải, Giang Khải bị đại hán sau lưng khống chế lại không thể ngăn cản, không thể né tránh, sau ba bốn đấm nội tạng dã dời sông lấp biển, máu tươi bắn tung tóe.
"Giang Khải, ngươi hiểu rõ ràng cho ta, loại người hạ đẳng như ngươi mãi mãi là người hạ đẳng, chỉ có thể tiếp nhận vận mệnh bị chúng ta chà đạp!"
Sau khi đấm mười mấy cú, có lẽ Hoàng Đạt đã đánh đến mệt mỏi lại lắc cánh tay tháo nhẫn hổ xuống, lại nhận lấy cây gậy sắt kia.
"Ngươi biết không, Giang Khải, sự xúc động của ngươi không chỉ hại chính ngươi, còn hại ca ca và muội muội của ngươi!"
"Đáng tiếc, ngươi không có cơ hội thấy kết quả của bọn họ!"
Giang Khải miệng đầy máu tươi ngẩng đầu, vô lực nhìn Hoàng Đạt,
"Ngươi dám động đến bọn họ, ta tuyệt đối không bỏ qua cho ngươi!"
"Hừ hừ." Hoàng Đạt cười lạnh một tiếng,
"Ngươi còn chưa hiểu lời nói của ta có ý gì sao? Ngươi cảm thấy ngươi còn cơ hội đến tìm ta gây chuyện sao?"
Trong mắt Giang Khải xuất hiện vẻ hoảng sợ, dường như hắn đã hiểu ý của Hoàng Đạt, hoảng sợ nhìn về phía Hoàng Đạt,
"Ngươi, ngươi dám giết người giữa ban ngày ban mặt?!"
Hoàng Đạt mỉm cười,
"Không, ngươi đã đánh giá bản thân quá cao, ngươi được coi là người sao? Trong mắt ta, ngươi chỉ là một con chó thôi!"
"Sau khi xuống dưới đó nhớ suy nghĩ cẩn thận, nhớ kỹ người trẻ tuổi đừng quá xúc động!"
Nói xong, Hoàng Đạt giơ gai sắt lên nhắm thẳng vào khuôn mặt Giang Khải, muốn đâm xuống!
Nhưng đúng lúc này đột nhiên vang lên một tiếng bịch, ngay sau đó có người phát ra một tiếng kêu thảm như tan nát cõi lòng.
Cả người Giang Khải bị che mất, ngay lúc mình sắp bị Hoàng Đạt giết hại, Hoàng Đạt đột nhiên quỳ xuống ôm chân ngay trước mặt mình, vừa lăn lộn trên mặt đất vừa không ngừng kêu thảm.
Xảy ra chuyện gì hả? Vừa rồi là... Có người nổ súng?
Sau khi thời đại thú thần mở ra, rất nhiều người có thể sử dụng súng ống nhưng Hoa Hạ vẫn ra lệnh cấm súng ông.
Bình thường
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền