ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Võng Du Chi Võ Lâm Bá Đồ

Chương 200. Người kéo xe trượt tuyết

Chương 200: Người kéo xe trượt tuyết

Tính toán theo thời gian, hai ngày sau khi đoàn người ra khỏi Trung Hải tuyết nguyên vẫn rất an toàn. Quan trọng nhất là làm sao vượt qua Tứ Hải tuyết nguyên. Ái Niếp Niếp phát ra tin tức: Hắn đi dạo ở Đông Tuyết trấn, Đội ngũ mấy trăm người đã đi qua hơn hai trăm, về phần đoàn thể trăm người trở xuống, cá nhân hắn cho rằng phải lấy ngàn làm đơn vị để tính. Mặc dù Đường Đường trên diễn đàn đã dốc toàn lực nói rõ trân bảo này không đáng để trăm vạn người tranh đoạt; hơn nữa còn bổ sung ảnh chụp, nói rõ là người thiết kế âm độc, nhưng vấn đề là không ai tin tưởng. Mọi người đều cho rằng chữ trên người Kim La Hán là tự mình khắc lên, nếu không hẳn phải có ảnh chụp giới thiệu vật phẩm. Nhưng Đường Đường đi đâu giới thiệu vật phẩm? Không thể bỏ vài túi đồ thì không có giới thiệu.

"Các huynh đệ bảo trọng."

Chín người ghé vào chân núi uống rượu chuẩn bị chia tay, ăn bữa tối cuối cùng, giống như một đám vượt ngục đào tẩu. Trước mặt là tuyết lớn mênh mông, có trăm vạn tên cớm chạy theo ngăn chặn, gió thổi hiu hiu... Giờ khắc này, chỉ có hai từ bi tráng để hình dung cảnh sinh tử ly biệt như vậy.

Phích Lịch thương cảm nắm lấy tay Pháo Thiên Minh và Vô Song Ngư:

"Hai vị huynh đệ, các ngươi nhất định phải cố gắng sống, sống cho tốt, chính là có ý nghĩa, có ý nghĩa chính là sống thật tốt. Toàn bộ tài sản của ta đều ở trên người các ngươi. Đừng làm cao thủ mất mặt."

Vô Song cảm động, nắm chặt tay:

"Huynh đệ, ngươi yên tâm. Chúng ta nhất định sẽ sống tốt, chỉ là đám giun dế các ngươi cũng khổ cực rồi."

"Không có gì, chỉ cần các ngươi có được hạnh phúc, chúng ta chịu chút ủy khuất đã tính là gì. Trong túi nhét đầy thuốc chưa?"

Phích Lịch quay đầu quan tâm hỏi han Pháo Thiên Minh.

"Đầy rồi." Pháo Thiên Minh cũng cảm động:

"Các ngươi có nên để dành một ít không? Trường hợp chảy máu cam thì e không tìm được miếng vải bông để lau đâu."

"Không sao, ta có thể dùng áo lau."

Tinh Ảnh đứng sau hai người ôm lấy nói:

"Nhất định phải sống tốt. Chỉ cần sống sót là còn hy vọng. Ăn đủ chưa?"

"Rốt cuộc ngươi đã chết thật chưa?"

Pháo Thiên Minh nhớ rõ vị trí đó trên cơ thể là tim.

"Phải giết người rồi."

Pháo Thiên Minh thở dài, y không quan tâm đạo đức nữa, vừa vào tuyết nguyên đạo đức đã hóa xám, nơi này là chiến trường hỗn loạn. Y cảm thấy quá nhiều áp lực, biết thế cầm một cái thôi, kiếm ít tiền nhưng trong lòng thoải mái hơn một chút. Người khác càng ít kỳ vọng vào mình, người càng nhẹ nhõm.

Nhưng Pháo Thiên Minh lại chọn B:

"Ta cược vận may với ngươi."

Tay trái vung lên kẹp lấy đao, nhưng... rõ ràng hôm nay không phải ngày lành cho cờ bạc, y thua, Linh Tê Nhất Chỉ không thể khởi động. Đao từ lòng bàn tay chém thẳng xuống cánh tay, nhanh chóng chém đứt cánh tay trái của y. Nhưng lúc này Hồ Phỉ không thể tiến thêm nữa, không phải xương cốt quá cứng, mà là vì thanh kiếm mỏng của Pháo Thiên Minh nhân lúc tay trái ngăn đao, đã vào đâm thủng ngực Hồ Phỉ. Trong nháy mắt, khí lực toàn thân Hồ Phỉ tan biến, tựa như biến mất trên tuyết nguyên mênh mông này...

Khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, hai bên chỉ dùng hai chiêu đã phân thắng bại sinh tử. Bình thường Pháo Thiên Minh sẽ tuyệt đối không dùng chiêu pháp lưỡng bại câu thương, hơn nữa đây là chiến pháp cực kỳ liều lĩnh. Có điều lúc này tâm

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip