ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Võng Du Chi Võ Lâm Bá Đồ

Chương 202. Sau khi ra ngục

Chương 202: Sau khi ra ngục

"Nhìn cái quái gì."

Pháo Thiên Minh liếc nhìn cô ả, lấy bài ra chơi, có gấp cũng vô ích, chỉ có thể chờ đủ bốn giờ đồng hồ rồi đi ra ngoài. Sau đó trở lại tuyết nguyên xem có nhặt nhạnh được chút gì không. Còn việc đi đào kho báu, y không làm nữa, vất vả kéo hàng mấy ngày rồi ngửi miệng thối của nữ nhân là mất...

Việc này phải tìm một lời giải thích rõ ràng. Nếu không người ta hỏi: Trà, sao lại vứt bỏ hàng hóa?

Đáp: vào ngục rồi.

Hỏi: Tại sao vào ngục?

Đáp: Bị nữ nhân cắn một cái.

Hỏi: Ngươi có khinh công mà cũng bị cắn vào môi à? Hay là còn có nữ nhân nào vì ít tiền mà đi cắn môi ngươi?

Đáp:... Vấn đề này không thể trả lời, nếu nói rõ thật thì người ta cho là ta vừa đi đường vừa thèm khát, không kiềm chế được là... mất mặt lắm.

"Lại nhìn nữa ta sẽ đá ngươi."

Pháo Thiên Minh nhấc chân lên, cô nương kia rất tự giác khép ngón tay lại.

"Dám đứng dậy, ta sẽ đánh thêm một lượt, ngoan ngoãn ngồi xuống đó. Hôm nay tâm trạng ta đang rất tệ, đừng chọc giận ta."

Nói xong, Thiên Minh loáng thoáng nghe thấy tiếng nghiến răng, nhưng y không để ý, bởi vì số người ghét hắn đã nhiều như biển, thêm một người cũng chẳng có gì to tát.

"Mất thế nào?"

Đám đông lại hét lên.

Pháo Thiên Minh đi tới đi lui nhìn cô nàng ngồi xổm trên mặt đất chờ, cuối cùng cũng quyết định nói:

"Đã đánh ba giờ đồng hồ rồi, dứt khoát gom đủ đi. Xem chiêu."

Tay nâng lên chân hạ xuống...

"... Hàng Châu...

Pháo ngu ngốc đang cười hì hì nhìn cô, tay trái lơ đãng vẫy một tấm khăn che mặt. Chỉ thấy người nữ nhân này mắt to mũi nhỏ, đôi môi hồng hào hơi nghịch ngợm."

Dung nhan cũng được đấy, huynh đệ hôm nay có việc, ngày khác tìm ngươi tán gẫu. Núi không đổi nước đổi, ta đi đây!

" Cô nàng kinh hãi, vội vàng sờ mặt một cái. Quả nhiên, khăn che mặt của mình đã bị lột mất, lúc này mới khóc thét lên. Cô đau khổ không phải vì bị Pháo Thiên Minh truy sát, mà là bị ức hiếp tới bốn giờ, giả làm người câm kẻ điếc suốt bốn giờ, chịu bao nhiêu khổ nhục, tất cả đều là oan uổng.

"

Đi đâu vậy?

" Mọi người cùng hỏi một lượt, giọng Đường Đường rất lớn.

Cuối cùng Pháo Thiên Minh cũng ra tù, cùng y rời khỏi lao ngục tất nhiên là cô nàng kia kia. Cô ả đưa mắt nhìn Pháo Thiên Minh, duỗi lưng tỏ vẻ khinh thường loại ngược đãi vừa rồi. Pháo Thiên Minh thuận tay đâm một kiếm vào cổ cô ả. Cô ả vẫn giữa nguyên vẻ mặt kỳ quái, đến điểm phục sinh vẫn rất khó hiểu, ra khỏi cửa không nói một lời giết luôn, đây còn là nam nhân sao? Nhỏ mọn vậy à?

Đường Đường cắt ngang: "

Người lạ mà ngươi nói có phải toàn thân mặc đồ đen không?"

"Còn đeo khăn che mặt nữa."

"Là nữ đúng không?

" Sát khí bốc lên.

"

Hôm nay thời tiết không tệ nha.

" Pháo Thiên Minh trở lại trò chơi, trước tiên hừ hai câu.

"

Đúng vậy!

" Pháo Thiên Minh vui mừng, trong tương lai chắc chắn Đường Đường sẽ là người vợ tốt, có thể giúp chồng nói dối.

Cô ả vừa nghĩ thế, bỗng trước mắt lóe lên, Pháo Thiên Minh đã xuất hiện trước mặt mình. Cô nàng khinh thường hừ một tiếng, đây là điểm hồi sinh, cũng gọi là khu vực an toàn, rõ là ngu ngốc.

"

Có phải là ta hơi quá đáng không?

" Pháo Thiên Minh đột nhiên cảm thấy có lỗi, bèn ngồi xuống dịu dàng nhìn cô nàng và hỏi.

"

Lại đánh thêm hai lượt nữa, nếu như lão già nhà ta biết ta chơi trò chơi

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip