Chương 208: Tìm đại hiệp
Ăn uống thả ga, long trời lở đất, rượu XO loại thượng hạng, Mãn Hán toàn tịch... Một bữa ăn hết 500 lượng vàng, đó là phần thưởng xứng đáng cho người mạo hiểm. Đương nhiên nơi tiêu tiền là Không Có quán rượu, gọi là nước phù sa không chảy ruộng ngoài. Cân lớn chia vàng, ăn thịt miếng lớn, uống rượu chén to, cuộc đời còn gì hạnh phúc hơn thế này?
Cơm nước no nê nghỉ ngơi nghĩ đến vui thú, Tinh Ảnh và Tiểu Tuyết, Ái Niếp Niếp và Niếp Niếp tự tìm cớ đi kiếm lãng mạn. Có đại ca đường khẩu và đại sư huynh môn phái có trọng trách, Hát Bất Túy và Xa cũng phải về lo việc. Hai huynh muội Phích Lịch và Kiếm Cầm đi mua trang bị. Trong phòng ngoài Pháo Thiên Minh ra chỉ còn lại Vô Song Ngư, Vụ Lý Hoa và Đường Đường.
"Bây giờ chúng ta làm gì?"
Vô Song Ngư cười ngây ngô rồi hớp một ngụm rượu hỏi.
"Bên ta có nhiệm vụ..."
Vụ Lý Hoa mới nói được một nửa thì Pháo Thiên Minh đã cắt ngang.
"Không làm nhiệm vụ nữa, mấy tháng nay làm như máy móc, nhiệm vụ trái nhiệm vụ phải, thật không dễ gì có chút thời gian rảnh rang, ta muốn đi dạo chợ. Các ngươi đi đi."
"Vậy chúng ta đi đây."
"Đi đi, đi đi. Tiểu Ngư, nhớ thanh toán, không được chạy mất đâu đấy."
Pháo Thiên Minh cầm chén trà đặc, ngồi tầng một dựa vào cửa sổ phơi nắng. Một đại nam nhân không có việc gì đi dạo phố làm chi, tìm chỗ thanh tịnh hưởng thụ mới thật sự tốt lành. Kiếm tiền vì cái gì? Chẳng phải chỉ cầu an nhàn sao? Nhưng y muốn an nhàn, kẻ khác lại không chịu cho.
Vô Song Ngư nức nở trả lời qua điện thoại:
"Ở kỹ viện đây thưa lão đại, nhiệm vụ hôm nay thật sự không phải việc người làm được."
Thiếu niên hai tay nâng kiếm, quay về phía Pháo Thiên Minh cười nói:
"Kiếm pháp của ngài quả thật là khoái kiếm số một mà ta từng thấy. Chẳng qua thấy Thiên Hậu gặp nguy cấp, ta liều mình giúp một tay. Mong ngài thứ lỗi, đừng nên trách tội."
"Ngươi tìm ai?"
"Tiểu Ngư Nhi."
Pháo Thiên Minh lấy lại kiếm, hỏi:
"Đời này ngươi đã từng nổi giận chưa?"
"... Tìm phụ thân."
Vô Song Ngư đáp
"Ta không muốn nhắc tới việc này, nhưng ngươi phải có lòng trắc ẩn đối với bằng hữu gặp vận rủi, phải tìm cách giải cứu ta ra khỏi đây."
"Vậy ta đến ngay."
Vô Song Ngư hớn hở đáp.
"Giang Tiểu Ngư ư?"
Pháo Thiên Minh quay đầu lại, thấy không biết tự lúc nào Diệp Khai đã ngồi trên cầu thang, dường như đang lắc đầu.
"Không có người này."
Pháo Thiên Minh quả quyết trả lời.
Lúc này Tiểu Ngư Nhi từ nhà bếp bước ra, tiến thẳng đến trước mặt thiếu niên nói:
"Hai mươi ngày nữa."
"May cho ngươi đấy. Trong quán rượu có người tìm ngươi kìa."
Pháo Thiên Minh nói.
"Hỉ nộ ái ố, đương nhiên là có."
Thiếu niên đáp như một học trò.
"Xin chào mọi người, mời ngồi mời ngồi. Ta chỉ có chút việc tìm chủ quán rượu này, rất tiếc vì làm phiền mọi người. Không biết vị nào là chủ nhân?"
Thiếu niên cực kỳ khiêm tốn, lễ độ, nhưng tình huống này lại giống như chủ nhân trời sinh khiêm tốn tỏ ra khách sáo với tôi tớ. Chủ nhân dù xuất phát từ thiện ý, nhưng tôi tớ lại cảm thấy rất bất an... Có những người dường như vốn sinh ra đã kiêu ngạo, cho dù họ giấu kiêu ngạo trong lòng, tự thấy kiêu ngạo không đúng, nhưng người khác vẫn cảm nhận họ kiêu ngạo là điều tất nhiên, là thiên lý.
"Vị chủ quan này, xin hỏi tên họ là gì?"
Thiếu niên không hề để ý tới thái độ hờ hững với
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền