ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Võng Du Chi Võ Lâm Bá Đồ

Chương 226. Pháo Thiên Minh tâm địa Bồ Tát

Chương 226: Pháo Thiên Minh tâm địa Bồ Tát

Nghe vậy, chủ quán chuyển từ vẻ mặt lạnh lùng sang nở nụ cười niềm nở:

"Quý khách nói phải lắm, khách hàng chính là Ngọc Đế, chỉ cần ngài ăn thoải mái là được rồi, khỏi nói trả tiền, cho dù là ta cho ngài cũng được."

"Chủ quán nói câu này, trong lòng ta đúng là Vương Mẫu nương nương."

"Ha ha!" Chủ quán cười rồi vớ lấy một nắm mì xanh mởn mởn cho vào nồi, chẳng mấy chốc đã vớt lên, rắc hành hoa, tỏi băm, cuối cùng lấy từ trong ngực ra một lọ sứ nhỏ, đổ bột vào hai bát mì trên bàn rồi cảm khái:

"Nhân sinh ngũ vị ngọt bùi cay đắng độc, nhưng có người chỉ ăn được ba vị đầu, thậm chí chỉ muốn ăn hai vị trước, thật đáng tiếc cho vị giác trời ban. Ai mà chẳng biết trong ngũ vị của kiếp người, cay và độc mới là hương vị cao nhất. Quý khách thử xem có hợp khẩu vị không."

Pháo Thiên Minh ra hiệu với Vụ Lý Hoa, cầm đũa ăn một miếng, nội lực tự động vận bốn phần mười để giải độc. Pháo Thiên Minh vừa buông đũa đã khen ngợi:

"Good! Very good! Mùi vị không tệ chút nào, Tiểu Hoa ăn đi."

Vụ Lý Hoa gái gật đầu, giơ năm ngón tay, ra hiệu dùng năm thành nội lực là đủ. Sau khi nếm kĩ cũng khen:

"Ăn ngon thật đấy!"

Độc Hành ở bên cạnh nuốt nước miếng một cái, nhỏ giọng hỏi:

"Tiểu thư, nội công của cô ở cấp bậc nào?"

"Tuyệt học cấp 10!"

Độc Hành lại suy nghĩ...

Độc Hành lắc đầu nói:

"Ảo giác, chắc chắn là ảo giác."

Ba người đang ăn mì, khoảng trăm người chơi cuối cùng cũng đến Vô Danh trấn. Có điều trăm người chơi này có vẻ khá cường hãn, chỉ khoác trên người một bộ đồ tân thủ. Toàn thân rỗng tuếch, túi đồ, vũ khí, thậm chí đến giày cũng không thấy.

"Vậy các ngươi đã khuất phục?"

Pháo Thiên Minh hỏi.

"Không thì làm sao? Trăm người chúng ta đều là môn phái tay không, chỉ có thể chịu thua. Đáng thương hơn cả là hai trăm người kia, tất cả đều là võ công có vũ khí... thật quá thảm!"

Không mang theo vũ khí, dù qua được Vô Danh trấn, chắc chắn không thể tới được trấn thứ ba.

Pháo Thiên Minh vui vẻ hớn hở hỏi:

"Tứ Ngũ Lục, sao lại như thế này? Chẳng lẽ bây giờ đang thịnh hành mốt tập thể trần truồng?"

Pháo Thiên Minh trở lại sạp mỳ, lật tay lấy từ một thanh kiếm ra từ trong hộp kiếm. Y tuốt kiếm ra, bày tư thế Tiên Nhân Chỉ Lộ nói:

"Huyễn Ảnh Truy Hồn kiếm, sắc bén cao cấp, tính chất cao cấp, mỗi kiếm ra đều mang theo ảo ảnh."

Thu kiếm vào vỏ, nhìn về phía núi xa mà ngâm thơ: "Chính khí..."

"Bốn ngàn vàng?"

Pháo Thiên Minh ra dấu chữ V, ngồi xuống tiếp tục ăn mì.

Thanh kiếm này là thứ tiền nhiều cũng chưa chắc mua được. Cho dù đưa ra giá cả cũng cao tới tận trời. Dù sao so với kiếm sắt rẻ tiền thì hay hơn nhiều, phải biết hàng cao cấp không dễ vỡ như hàng trung cấp, tức là kiếm sắt. Hơn nữa thuộc hệ thống trang bị, rất dễ rơi ra khi bị giết, nhưng ít nhất cũng đáng giá hàng vạn vàng, bốn ngàn vàng là giá mua rất chi là rẻ.

Độc Hành hiếu kỳ hỏi:

"Nếu thật sự rơi ra, ngươi có trả lại cho hắn sao?"

Vụ Lý Hoa thật sự không chịu được những lời rắm thối của Pháo Thiên Minh. Cốc một cái gõ lên đầu y hỏi:

"Bao nhiêu tiền?

Tứ Ngũ Lục thở dài liên tục nói với Pháo Thiên Minh: "

Đừng nói nữa. Một nhóm quan sai ở đằng kia đúng là là mất hết nhân tính. Chỉ cần dám dùng bạo lực chống đối, không

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip