Chương 248: Họp
Đại Hội Võ Lâm kết thúc, diễn đàn cãi vã, tin tức bên lề sau vài ngày đã biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi. Không đến mười ngày, mọi người đã cùng nhau quên sạch sẽ việc này. Thứ này giống như ngôi sao hết thời, thỉnh thoảng lôi ra xào lại, mọi người rất ít khi suy nghĩ lại chuyện của bọn họ.
Người khác mười ngày, Pháo Thiên Minh chỉ mất có hai ngày. Y xác nhận địa chỉ mới của bang hội và một số chi tiết, thân là phó bang chủ, chưa nói mỗi tháng có thêm tiền, còn có thể không làm bất cứ nhiệm vụ gì. Còn về phần nghĩa vụ có thể trực tiếp thêm người vào hội, Pháo Thiên Minh không có hứng thú tham gia. Trực tiếp đóng một đống kênh, tới tìm lão Trương trò chuyện.
"Cái gì? Vân du?"
Lý Minh nghe Tống Viễn Kiều nói như vậy lập tức nổi trận lôi đình, người già ngàn năm tất thành tinh. Nhưng... ngoại trừ nhảy lên, Pháo Thiên Minh thật sự không còn biện pháp khác. Người ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu, dù sao cũng mang thân phận đệ tử môn phái nhà người ta, không thể làm mọi chuyện quá mức. Đương nhiên vấn đề chủ yếu là đấu không lại.
Không làm nhiệm vụ nhẹ người, Pháo Thiên Minh uống rượu, luyện thuộc cấp, cuộc sống tạm coi như thoải mái, duy nhất không tốt chính là thường xuyên hắt hơi.
Tục ngữ nói nữ nhân là tương đối thù dai. Đặc biệt là Thiên Nhãn, thù với Pháo Thiên Minh còn sâu hơn biển. Trước đó thì không nói, chỉ nói từ lúc trèo lên Hoa Sơn tìm Kiếm Cầm. Cô gái này vẻ vang học tập toàn bộ quá trình Pháo Thiên Minh trèo Hoa sơn, mò khắp Hoa Sơn hai lần... Quá trình cụ thể này thỉnh cầu tham khảo phần nhiệm vụ tuyệt học. Cô cũng hoàn toàn hiểu rõ tại sao nói ở cùng Kiếm Cầm sẽ rất kích thích... Thì ra là một mực kích thích thần kinh của mình. Cô cũng không biết hiện tại chỉ là bề ngoài. Kiếm Cầm là ai? Cô gái chân chất năm xưa, sau khi bắt cóc và buôn bán trẻ em đã bắt đầu tiến hóa vượt mức người bình thường. Cho nên cái ngày rảnh rỗi sau này của Thiên Nhãn vẫn luôn rất kích thích.
Dưới tình huống đất rộng người thưa, khu vực luyện cấp cá nhân của Pháo Thiên Minh lại đạt tới hai mươi cây số vuông. Y đang cảm thán cuộc sống xa hoa này thì điện thoại bất ngờ réo lên một cách không hợp tình hợp lý. Pháo Thiên Minh cầm lên nhìn, thì ra là Lãnh Nhược Tuyết gọi đến."Hử?" Cách hỏi ngược lại này khác biệt rất lớn so với tiếng "hử" cảm thán thường ngày. Mang ý nghĩa là
"Có chuyện gì thì nói thẳng đi"
. Điều đó cho thấy y cũng phải khách sáo.
"Họp, ngươi không nhận được thông báo à? Đang chờ ngươi đấy."
"Các ngươi cứ họp đi. Đừng để ý đến ta."
Đối với việc họp hành, Pháo Thiên Minh vô cùng ai oán. Trừ phi là doanh nghiệp tư nhân coi thời gian là tiền bạc, nếu không thì họp hành chỉ là một tội lỗi mà thôi.
Pháo Thiên Minh vẫn ngậm bánh bao giơ tay, Lãnh Nhược Tuyết không đếm xỉa tới. Sau đó đưa ánh mắt khích lệ mấy tên đường chủ, tất cả đường chủ đứng dậy phát biểu, tỏ vẻ tán thành với nhiệm vụ này.
"Là..." Pháo Thiên Minh vừa đứng lên phun ra một chữ. Lãnh Nhược Tuyết trợn mắt, ngón tay chỉ vào Pháo Thiên Minh quát:
"Ngươi câm miệng."
Lãnh Nhược Tuyết mỉm cười ghé vào bên tai Pháo Thiên Minh:
"Ngươi câm miệng lại cho ta! Hiểu chưa?"
Nói xong ngẩng đầu nhìn bốn phía rồi nói: "Quả thật giống như Chử Trà nói, Trương Tam Phong đương nhiên là lựa chọn tốt nhất. Chỉ có
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền