Chương 263: Xuân tâm nhộn nhạo
"Làm sao ta có thể tin được ngươi?"
Pháo Thiên Minh nêu ra một vấn đề thật sự. Cả hai đều không phải là người tốt. Dẫu rằng bình thường Pháo Thiên Minh còn giữ chút quy củ, song đối với việc đen ăn đen vẫn rất háo hức. ức hiếp người tin tưởng mình tương đương tâm lý phạm tội, còn ức hiếp kẻ thù không tin tưởng mình lại là một thứ cảm giác thành tựu.
Đao kiếm chém nhau, rốt cuộc sẽ ra sao? Là bí tịch ai về nhà nấy, hay là rơi rớt lung tung? Giả như bí tịch rơi bên cạnh Thiên Hậu, liệu có khi nào nha đầu này cầm cả bí tịch lẫn đao chạy mất?
"Ngươi có thể đặt cược."
Thiên Hậu bình tĩnh đáp:
"Đồng thời ngươi chắc chắn sẽ cược."
"Tại sao?"
"Vì ta và ngươi đều biết, mỗi người một thứ, có điều là hai khối sắt vụn, cho dù ngươi không tin nhân phẩm của ta, cho dù khẳng định rằng ta lừa ngươi, song ngươi vẫn sẽ cá cược nhân phẩm của mình. Dù sao Cửu Âm Chân Kinh ở trong Ỷ Thiên kiếm, ngươi có bảy thành chắc chắn."
Pháo Thiên Minh gật đầu:
"Được, ta cược!"
Nói đoạn lấy Ỷ Thiên kiếm ra.
"Chưa được, ta chưa biết võ công. Một tuần nữa, ta tìm ngươi."
"Đồng ý!"
"..." Pháo Thiên Minh cảm thấy về mặt nhận thức mình vẫn kém hơn Vô Song Ngư ở chỗ nào đó. Dù sao thì bản thân cũng chưa bao giờ nghĩ có thể kiếm được một số tiền lớn từ Vụ Lý Hoa, năm vạn năm một lần. Năm vạn tư một lần, cộng lại là bao nhiêu đây? Hoa Hoa chiếm bảy hay là bản thân chiếm bảy? Pháo Thiên Minh đâm ra thất thần.
"... Cô mua thứ gì thế?"
"Chết rồi!"
"Phải, một lần!"
"Một ít vỏ sò, còn có ốc biển gì đó có thể khảm vào đồ trang trí."
"Nào có rắc rối đến vậy, thế này thôi, người ta không có việc gì đi dạo rồi gọi cứu mạng, chúng ta còn phải chuẩn bị hành động bão táp gì đó à? Hơn nữa, ta đường đường là đệ tử danh môn chính đạo, thực tế thì đạo đức cũng không chịu nổi giày vò như vậy... Ta định tìm bảo tiêu thay cho cô ấy."
"Biến đi!"
Pháo Thiên Minh đứng trên một cây khô, im lặng ngắm nhìn người cần cù canh tác. Thân hình vạm vỡ của người ấy, gương mặt kiên cường, đôi vai rộng lớn, trông như một cỗ xe tăng.
"Chuyện gì?"
"Bảo tiêu ư?"
Vô Song Ngư kinh ngạc nói:
"Tiểu đệ có gia đình rồi, đại ca ngài đừng có hy sinh ta."
Sau ba giây im lặng, Pháo Thiên Minh kiềm chế cảm xúc sụp đổ, cuối cùng cũng lên tiếng:
"Để ta nghĩ cách, đồ ngốc nhà cô đừng có di chuyển."
Cúp máy quay sang nói với Vô Song Ngư:
"Ta biết ngay mà!"
"Việc này... Một tuần mới có thể biết được, đến lúc đó có thể biến thành bí mật người trong thiên hạ đều biết."
Pháo Thiên Minh mỉm cười trả lời.
"Chử Trà, ta bị vây ở đây rồi."
"Ta... ta... không cho phụ nữ đi dạo phố là một biểu hiện vô nhân đạo."
Hoa Vụ Lý Hoa tuy bị vây nhưng thật ra tâm trạng không tệ lắm.
Có điện thoại, là Vụ Lý Hoa. Pháo Thiên Minh nói với Vô Song Ngư:
"Có người gặp phiền phức rồi."
"Alo!"
"Chuyện tình cảm."
Vô Song Ngư ngồi tầng một quán rượu hỏi:
"Làm sao cô ta lấy được Đồ Long đao?"
Thời gian trôi qua lâu lắm, sau khi tiêu diệt xong đợt quái thú thứ ba, không còn quái vật bên cạnh nữa, hắn mới ngẩng đầu hỏi: "Tìm ta?" Người này chính là đệ nhất cao thủ mà mọi người từng đồn đại, Lam Sắc.
"Ôi! Còn có ai trâu bò vây được cô?"
Pháo Thiên Minh đáp: "Ta đã bảo cô không được đi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền