Chương 269: Trên Ngũ Đài sơn
Ngũ Đài sơn là nơi thiêng liêng của đạo Phật, chùa chiền lớn nhỏ không dưới ngàn tòa. Xưa kia nơi đây cũng từng là địa điểm mà người chơi tìm kiếm bảo vật. Rất nhiều người hy vọng moi móc được ít nhiều từ một vị hòa thượng vô danh nào đó. Nhưng rất tiếc, nơi này chẳng phải Thiếu Lâm tự, có hòa thượng không có nghĩa là có võ công. Dần dà nơi đây chuyển thành điểm du lịch.
Tiểu Tuyết vừa đi vừa nói:
"Lát nữa ngươi cũng phải cẩn thận, Thanh Lương tự ngọa hổ tàng long. Hôm qua ta và một vị đồng môn khác của Thiên Sơn lén lút đi vào xem, kết quả hắn bị vây khốn, nếu không phải khinh công của ta tốt hơn một chút, chỉ e đã không gặp được ngươi."
"Vậy hắn đâu rồi?"
"Sáng sớm đã đi ra ngoài, hắn nói với ta, hắn từ bỏ nhiệm vụ."
"Vì sao?"
"Đây chính là vấn đề then chốt, hắn nói, hắn bị Phật pháp hun đúc ròng rã một canh giờ. Cuối cùng hắn thực sự không chịu nổi, phải thề độc mới thoát thân. Đồng thời hắn nói với ta, trong này có mười tám vị hòa thượng bối phận chữ Trừng, là Thập Bát La Hán của Đạt Ma viện Thiếu Lâm, mỗi vị đều có song tuyệt học trên người. Càng đáng sợ hơn là võ công cao thâm khó lường của phương trượng nơi này."
Một ngôi chùa rất bình thường, không có lưu ly huy hoàng, cũng không có sơn môn hùng vĩ. Chỉ có một số thiền phòng, gian phòng lớn nhỏ. Pháo Thiên Minh nhìn tấm biển đề "Thanh Lương tự" trên một sơn môn rất bình thường bèn trực tiếp bước vào.
Hai vị tăng nhân trông cửa vội vàng dùng thân mình chắn lại, ngăn cản đường đi, hỏi:
"Thí chủ từ đâu đến?"
Tiểu Tuyết bên cạnh nói:
"Phương trượng, các ngươi thật lòng từ bi. Nhưng các ngươi có suy nghĩ, bao nhiêu kẻ làm điều ác, chỉ cần cạo đầu tu hành là thoát khỏi tội lỗi suốt nửa đời còn lại, các ngươi cho rằng như vậy công bằng với nạn nhân à? Tay đẫm máu tanh mà vọng tưởng mượn Phật pháp rửa sạch tội lỗi. Hắn thành Phật rồi, vậy những kẻ vô tội rơi xuống địa ngục thì sao?"
Một hòa thượng lớn tuổi nhất nói:
"Lão nạp Hồi Thông , là phương trượng của bản tự, đây là sư điệt của ta, Trừng Tâm và Trừng Thông. Không biết vì sao hai vị lại đến chùa hành hung?"
Không hổ là cao tăng có đạo, mặc dù người dưới bị chém, nhưng nét mặt và lời nói hoàn toàn không thấy vẻ giận dữ.
"Chúng ta đều là người ngoài thế tục, không hỏi chuyện ân oán giang hồ và triều đình. Hai vị xin mau mau đi đi."
Rõ ràng phương trượng rõ ràng không muốn truy cứu chuyện tiểu đệ bị chém.
"Đợi chút! Tục ngữ có câu thiên hạ hưng vong, thất phu hữu trách. Hòa thượng các ngươi nhận hết hương hỏa nhân gian, không giúp người đời thì thôi, nhưng mà còn che chở lang sói, thu nhận cẩu Hoàng đế Mãn Thanh... Ngươi phải biết, bọn người Mãn Thanh kia là kẻ xâm lược Trung Nguyên của chúng ta, các ngươi đã làm con rùa rụt đầu không muốn phục hưng non sông thì thôi, sao còn bao che cho kẻ xâm lược?"
"Phương trượng đến đúng lúc."
Pháo Thiên Minh nhìn quanh không thấy ai. Rồi lấy trong tay ra một đóa hoa đưa gần phương trượng nói:
"Ta là người của Hồng Hoa hội, cố ý đến đây để phản Thanh phục Minh."
Pháo Thiên Minh thấy người ta không nói lý bèn giơ tay rút ra bảng hiệu nói:
"Hòa thượng, hay là ngươi thật sự muốn chúng ta kéo trăm vạn hiệp sĩ huyết tẩy Ngũ Đài sơn?"
"Đúng là không có, nhưng mà..."
Pháo Thiên Minh cười khà nói: "Ta có cách khiến
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền