Chương 279: Kết thúc
Vì thế Pháo Thiên Minh lại cõng bao tải lên, chủ yếu là sợ Lý Tầm Hoan lộ mặt quá nhiều, chưa tới Kim Tiền bang của người ta đã bị "làm thịt" rồi. Theo người chơi có đủ loại thủ đoạn công kích, âm mưu quỷ kế nổi lên tứ phía. NPC cũng sợ bị bao vây tấn công. Đặc biệt là Lý Tầm Hoan chỉ chơi phi đao đơn đấu không có kinh nghiệm quần chiến, nói không chừng lộ mặt ra là không còn.
Một người một bao tải rất thuận lợi tới được Kim Tiền bang, Pháo Thiên Minh đổ ra một người trước mặt bao nhiêu cặp mắt, điều này khiến đám người chơi Kim Tiền bang kinh hãi biến sắc. Lưu manh không đáng sợ. Đáng sợ là lưu manh có học thức. Bắt cóc NPC không chỉ cần dũng khí phi phàm, mà còn cần thủ đoạn hơn người, đặc biệt là nhìn NPC bị trói như cái bánh chưng, tất cả mọi người đều không keo kiệt bày tỏ đồng cảm với NPC.
Nhưng bước tiếp theo, họ lại bắt đầu thương cảm sâu sắc cho chính mình. Pháo Thiên Minh lưu loát cắt dây thừng, Lý Tầm Hoan sau khi khôi phục tự do cũng lười so đo, thậm chí ngay cả một nụ cười khổ cũng không có, đã quen rồi.
"Lý Tầm Hoan đến bái kiến Thượng Quan bang chủ!"
Lý Tầm Hoan chỉnh lại trang phục một chút, hô to sang sảng. Tuy âm thanh không lớn, nhưng lại truyền tới rõ ràng vào tai từng người ở gần đó.
Mười giây sau, Thượng Quan Kim Hồng xuất hiện ở cửa lớn Kim Tiền bang, nhìn Lý Tầm Hoan nói:
"Rốt cuộc ngươi cũng tới."
"Ừ! Ta đã tới."
"Đường xa vất vả, có muốn nghỉ ngơi một chút không?"
"Ta là kẻ không mời mà tới, sao dám để Thượng Quan bang chủ phải bận tâm?"
Pháo Thiên Minh ngây người hỏi:
"Ta suy nghĩ, vì thế ta tồn tại?"
"Võ công của ta vốn không bằng hắn, lại thêm vừa mới được cởi trói, tay chân còn hơi tê dại. Hơn nữa khi chúng ta bắt đầu giao đấu, Thượng Quan Kim Hồng không những không áp sát ta, ngược lại còn rất kỳ quái đứng ngây ra tại chỗ làm bia ngắm... Sao lại thế?"
"... Vậy sau này ta biết tìm ngươi ở đâu?"
"Có duyên tự nhiên sẽ gặp lại. Chử Trà, làm người không thể chỉ coi trọng kết quả, ngươi như vậy thật quá bi quan với cuộc đời."
Lý Tầm Hoan thở dài, hắn đoán được Pháo Thiên Minh đã ra tay:
"Lúc ở tuổi của ngươi, ta chỉ nghĩ đến chuyện nổi danh khắp chốn giang hồ. Vì mục đích này, ta bỏ qua thậm chí không nhớ nổi mình đã nổi danh như thế nào. Ta cũng chẳng nhớ nổi tuổi thơ của mình. Hồi nhỏ thì mong lớn lên, mà bỏ qua khoảng thời gian vui vẻ nhất. Lớn lên rồi lại muốn thi đậu công danh, cũng bỏ qua những gian khổ của giai đoạn đó. Đỗ đạt rồi lại muốn xông pha giang hồ, nhưng ta lại lơ là những người bạn khi lưu lạc. Đến giờ ta mới hiểu ra, khi bắt đầu trân trọng từng chi tiết cuộc sống, nỗi buồn và đau khổ, niềm vui và mê mang, ta mới nhận ra mình đã già. Ta cố gắng hồi tưởng về cha, mẹ, anh trai, nhưng phát hiện mình căn bản không nhớ nổi diện mạo của họ."
Pháo Thiên Minh bên cạnh an ủi:
"Những chuyện nghĩ không ra thì chúng ta đừng nghĩ nữa, ta đã bày sẵn tiệc rượu tại quán rượu của mình, chúc mừng lão nhân gia ngài lập chiến công, vì quốc gia, vì giang hồ, vì xã hội, vì nhân dân mà trừ khử một đại đội xã hội đen."
"... Không phải ngươi đang nói về nữ nhân đấy chứ?"
Pháo Thiên Minh hỏi, Thất Tịch cũng sắp đến rồi.
Pháo Thiên Minh chợt tỉnh ngộ, đấm ngực khóc than:
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền