Chương 70: Chúng ta không phải đại hiệp
Nói xong những lời này, mọi người mới phản ứng lại. Trước tiên là Đao Bạch Phượng kêu một tiếng thảm thiết, quỳ bên cạnh Đoàn Chính Thuần xem xét vết thương. Kế đến, hơn mười hộ vệ đằng đằng sát khí rút vũ khí ra. Bên phía người chơi cũng không hề khách khí chỉnh đốn trang bị sẵn sàng ứng chiến.
"Gieo nhân nào gặt quả ấy, A - Di Đà Phật Phật!"
Hoàng Mi Tăng đi đến bên hai nhóm người nói:
"Đoàn vương gia thiếu niên phong lưu đa tình, nay do một tiểu cô nương kết thúc mầm họa, cũng không thể nói không phải việc lành."
Bảo Định Đế thở dài:
"Đại sư nói nhẹ nhàng quá, chuyện nơi đây không chỉ liên quan địa vị nhà họ Đoàn trong giang hồ mà còn liên quan tới quốc uy của Đại Lý quốc. Ta sẽ phân trần với thần dân Đại Lý ra sao?"
"Hoàng đế khai quốc Đại Lý hình như là nữ giới? Nếu vậy, dường như cũng chẳng cần phân trần gì."
Thải Vân Phi nhẹ nhàng nói.
Bảo Định Đế im lặng rồi nói:
"Gieo nhân nào thì gặt quả đó. Thu hồi binh khí đi."
Quay sang Đoàn Duyên Khánh:
"Tiền bối, bây giờ có thể thả Dự Nhi được chưa?"
Ánh mắt Đoàn Duyên Khánh mang ý cười nhìn Bảo Định Đế, đột nhiên vận nội lực truyền âm vào trong cốc:
"Giết tiểu tử đó đi. Ta muốn Đại Lý các ngươi tuyệt hậu."
"Đồ chó chết tiệt, ngươi dám lừa ta?"
Pháo Thiên Minh cực kỳ tức giận.
"Ta chỉ hứa khống chế lão nhị và lão tứ chứ không nói sẽ không giết Đoàn Dự."
Đoàn Duyên Khánh ngửa mặt lên trời:
"Cho dù không thể đòi lại món nợ, ta cũng sẽ phá hủy tất cả."
"Chết tiệt, lý do này mà cũng nghĩ ra được à? Chuồn thôi."
Pháo Thiên Minh không thu bài tú lơ khơ, dù sao cách xa năm thước là tự động quay lại. Hai người song vai chạy ra ngoài cốc. Chẳng mấy chốc, Vân Trung Hạc đã bám theo hai người, thét dài một tiếng rồi bay qua đầu cả hai... Hai người gật đầu một cái, đột ngột dừng bước. Hư Thực chưởng và Thái Cực kiếm đánh thẳng lên trời. Vân Trung Hạc vẫn tự tin về khinh công của mình, không ngờ hai người vẫn còn dư sức, không kịp phòng bị, bị Pháo Thiên Minh... nhét kiếm vào cúc hoa. Tinh Ảnh hung hăng tung Hư Thực chưởng vào bộ phận lão nhị của hắn...
Đoàn Dự bất đắc dĩ nói:
"Chử Trà, nếu ngươi không đến cứu bọn ta thì dài trò chơi này cứ tiếp diễn như vậy thôi, đây là nhiệm vụ cơ mà. Các ngươi kích hoạt nhiệm vụ rồi, làm sao bỏ mặc được?"
"Chết tiệt! Ngươi có mấy quả lựu đạn vậy?"
"Đã qua nửa giờ rồi, bọn chúng không mệt à?"
Tinh Ảnh nhìn đồng hồ hỏi.
"Bốn, năm..."
Một bí tịch rơi xuống, Pháo Thiên Minh nhặt lên xem: võ công cao cấp - Hạc Xà Bát Đả. Có học không? Chọn không, ném cho Tinh Ảnh:
"Bán RA ngoài chia ta một nửa."
Lúc này, Diệp Nhị Nương và Nhạc Lão Tam đã đến. Hai người thấy Vân Trung Hạc chết thảm, đồng thanh kêu lên: "Lão tứ..." rồi cùng nhau tấn công. Hai người né tránh, mỗi người kéo theo một tên chạy lòng vòng. Pháo Thiên Minh kéo Nhạc Lão Tam, Nhạc Lão Tam hoàn toàn không theo kịp nhưng đã tức giận đến mất lý trí.
Nhạc Lão Tam chưa từng bị ai gọi là thằng nhãi, trong lòng giận dữ cầm kéo lao tới."Dừng tay!" Đoàn Duyên Khánh ở phía xa điểm cây nạng sắt đi sang:
"Hôm nay nhận thua, chúng ta đi."
"... Ngươi không phải đại hiệp, hiệp khách là người trước mình sau. Cho dù bản thân chết đói cũng sẽ cứu giúp người khác."
Tinh Ảnh liếc qua, cất bí tịch: "Chơi khinh công với Võ Đang,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền