ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Võng Du Chi Võ Lâm Bá Đồ

Chương 90. Chó lớn

Chương 90: Chó lớn

Thời gian trôi qua với những câu hỏi đáp, cho dù cô nàng da đen rất bất bình với việc Pháo Thiên Minh chửi bới thần tượng Tinh Ảnh của mình, nhưng vẫn không cho Pháo Thiên Minh tắm táp lần nữa... Có điều, bây giờ cũng khó nói ai sẽ phải tắm táp.

Vị trí tượng Đại Phật, sắc trời gần hoàng hôn, dòng nước chảy chậm dần. Đã có cả thảy mười chiếc thuyền xếp thành hàng ngang đối diện tượng Phật. Tượng Phật cao tới 71 mét, toàn thân nhẵn bóng không chỗ nào bám víu. Lăng Vân quật nằm cách trăm mét phía trên đỉnh bức tượng. Pháo Thiên Minh quan sát rồi nhận định dù sao cũng có thể nhờ vào đỉnh bức tượng leo lên Lăng Vân quật, nói chung vẫn tương đối dễ dàng. Cô nàng da đen vừa sắp xếp thuyền thành hàng, Pháo Thiên Minh liền cảm nhận được khí tức sát phạt từ một chiếc thuyền bên cạnh.

Quay đầu nhìn lại, ra là thuyền của Mã và Diệp Tử đang nằm sát bên cạnh mình, nhìn mình đắm đuối.

"Đừng lại gần, thuyền này chở đủ người rồi. Thêm nữa là chìm đấy."

Pháo Thiên Minh vô cùng cảm tạ vì mình không thuê cả thuyền. Nhưng lại hận không thể giết chết vị đồng chí đồng tính kia.

"Ta biết!" Mã nghiến răng nói:

"Con mẹ nó ngươi đúng là cầm tinh con thỏ đấy. Ghế còn nóng hổi mà đã biến mất tiêu. Chưa xong việc đã chạy sang đây làm gì? Có mưu đồ gì thì khai ra đi."

"Ngươi tưởng ta muốn đến xem các ngươi tình tứ với nhau à, ta đến đây tìm đồ mà."

"Tìm đồ à?"

"Giáp và Ất là bằng hữu, Ất gọi Bính đến chịu chết thay, Giáp hận Bính bằng chết... Ngươi bảo xem Bính này chọc phải ai?"

Pháo Thiên Minh cảm thấy vô cùng oan ức.

"Đúng!"

Đi chưa đến mười bước, y nhìn thấy một nam nhân áo quần cháy đen nằm bất tỉnh dưới đất, chắc chắn là NPC. Pháo Thiên Minh đến gần đạp một cái nhưng không có phản ứng. Y ngước lên nhìn trái phải, thấy không có ai bèn bắt đầu lục soát khắp người. Một lúc sau, y lấy ra một cuốn sách, Pháo Thiên Minh vui mừng nhìn:

"Băng Tâm quyết, thuộc tính không phù hợp với ngươi, không thể tu luyện"

. Thất vọng, y ném vào túi đồ, tiếp tục lục soát. Lúc này một tiếng gầm như sấm vang lên từ sâu trong Lăng Vân quật, âm thanh lớn đến nỗi đầu óc Pháo Thiên Minh trống rỗng. Lúc tỉnh lại, nam nhân kia đã tỉnh dậy, đang cố đứng lên.

"Ta là Nhiếp Phong."

Nam tử kia nói.

Pháo Thiên Minh vừa giật mình vừa vui mừng, phần kinh hãi nhiều hơn, nhưng y lập tức trấn tĩnh lại dùng lời nói phá rối Nhiếp Phong, không cho hắn suy nghĩ đến chuyện đánh mất đồ:

"Ngươi chính là Nhiếp Phong? Bao giờ ngươi mới dạy bằng hữu của ta toàn bộ Phong Thần cước? Cứ nợ ngươi mãi thế này, ngươi không thấy khó xử lắm à!"

"Ngươi là ai?"

Nam nhân hỏi.

"Nó" Nhiếp Phong nói tiếp.

Con chó lớn gầm lên một tiếng như sấm, lao tới nhanh như chớp! Lần này Pháo Thiên Minh đỡ hơn, dù sao cũng đã có phần miễn dịch. Pháo Thiên Minh vừa ngây ra một chút, con chó đã ở cách hai người năm trượng, nghiến răng nhìn hai người, có vẻ như đang suy nghĩ nên tấn công ai trước.

Pháo Thiên Minh hoảng hốt kêu lên: "Dừng lại!" Một người một chó ngơ ngác nhìn y.

"Đừng nói lòng vòng vô nghĩa, nói rõ ra, ta sợ văn cổ. Hơn nữa ngươi sống lâu đến thế rồi mà không chịu tiến hóa à."

"Giết chó à? Không tốt lắm, người ta có quyền được bảo hộ."

Trong lòng Pháo Thiên Minh bồn chồn: Giết nó chẳng thà giết ngươi.

"Ngươi là ai?"

"Cho nên ta đến đây không phải

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip