Chương 1237: Dị ma tấn công
Sau sự ra tay kịp thời và thủ đoạn hoàn hảo thể hiện cả ân lẫn uy của Thanh Đàn, sự rối loạn trong Hắc Ám Điện chưa gây được bao nhiêu sóng gió đã bị trấn áp.
Sự trấn áp đó không chỉ không khiến Hắc Ám Điện bị thương gân động cốt mà còn giúp Thanh Đàn có toàn bộ sức mạnh nắm giữ Hắc Ám Tổ Phù. Từ nay về sau nàng đã là điện chủ chân chính của Hắc Ám Điện. Đương nhiên với địa vị của Hắc Ám Điện ở Bách Huyền Vực hiện nay, muốn gọi nàng là nữ hoàng chí cao vô thượng của Bách Huyền Vực cũng không phải không thể.
Tình huống này hiển nhiên là Lâm Động chưa từng nghĩ tới. Hắn không thể ngờ có một ngày cái đuôi theo sát hắn lại có thành tựu khiến hắn ngạc nhiên đến không nói nên lời thế này.
Có điều, thành tựu này lại khiến hắn cảm thấy vô lực. Điều hắn vốn mong muốn có được chỉ là một tiểu nha đầu đáng yêu nhí nhảnh, vui vẻ.
Đương nhiên hắn không thể thay đổi được điều gì nữa rồi nên cũng đành chấp nhận. Đặc biệt là mỗi khi hắn nổi giận, nha đầu đó lại lập tức tỏ vẻ ấm ức, mặc cho hắn đánh mắng gì cũng được khiến hắn vừa tức vừa buồn cười.
Nhưng điều khiến hắn thở phào được đó là ít nhất nha đầu Thanh Đàn này khi đối diện với hứn vẫn là thứ tình cảm xuất phát từ đáy lòng như nhiều năm trước đây. Tình cảm ấy thuần túy không pha chút tạp chất nào. Kỳ thực đây cũng là nguyên nhân cuối cùng Lâm Động vẫn mặc cho nha đầu đó giả đáng thương, hồ đồ cho qua.
Tuy hắn rất yêu thương nàng, nhưng nếu thứ tâm kế mà nàng học được lại dùng cho người thân cận thì hắn mới thấy thất vọng thật sự. Đó là điều hắn kiêng kỵ nhất.
Sau khi Tế Điển kết thúc, mấy ngày sau đó Lâm Động ở lại Hắc Ám Thành. Vì Hắc Ám Điện mới vừa ổn định lại, hiển nhiên Thanh Đàn phải làm rất nhiều việc nên hắn cũng không thể cưỡng ép nàng đi khỏi đây được, đành phải chờ nha đầu này làm xong việc vậy.
Đây là một khu rừng trúc u tịnh, bên trong có hai ba gian nhà trúc với màu xanh ngọc bích thanh mát khiến tâm hồn người ta sảng khoái.
Lâm Động ngả người trước gian nhà, miệng ngậm lá trúc, ánh nắng chiếu lên người khiến toàn thân hắn uể oải. Hắn nằm một lúc rồi ngồi dậy, nhìn về phía trước, ở đó là nữ tử tuyệt sắc mặc bạch y, tay cầm thanh kiếm Thanh Phong khẽ múa, cảnh tượng đẹp đến kinh hồn động phách.
Nhìn một nữ tử múa kiếm, đặc biệt là khi người đó lại có dung nhan khuynh nước khuynh thành thì rõ ràng là vô cùng thích thú.
Hắn nhìn như găm mắt vào thân ảnh mỹ lệ kia, nàng cũng như phát hiện ra, mũi kiếm khẽ lay động, ngón tay búng nhẹ, hơn chục chiếc lá trúc sắc như lưỡi kiếm bắn thẳng về phía Lâm Động.
Hắn không hề động đậy, mặc cho lá trúc lướt qua người, để lại dưới đất những vết sâu hoắm.
Lăng Thanh Trúc thu kiếm về đứng thẳng người dậy, nhìn về Lâm Động không kìm được lắc đầu bất lực. Rất nhiều võ học nàng luyện đều cần tịnh tâm, nàng cũng khá tự hào về tâm cảnh của mình, dù là thiên quân vạn mã, tuyệt thế cường giả thì cũng khí phá vỡ tâm cảnh của nàng. Chỉ có tên kia, chỉ nhìn một cái thôi cũng khiến nàng không thể tĩnh tâm được.
Thế thì còn tu luyện cái gì?
Lâm Động nhìn ánh mắt của Lăng Thanh Trúc, không kìm được cười:
- Ngồi xuống nghỉ đi, nàng cùng ta vượt qua nghìn trùng núi non đến Bách
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền